Tóm tắt
Trình Uyển là phu nhân của Tần Duật, một thủ trưởng quân đội quyền thế. Bề ngoài, cô sống trong danh phận vợ của người đứng đầu, nhưng thực chất suốt nhiều năm hôn nhân, cô bị kiểm soát chặt chẽ về tài chính, sinh hoạt và cả quyền tự do cá nhân. Mọi chi tiêu, đi lại, thậm chí giao tiếp xã hội đều phải thông qua Dư Mộng – cần vụ thân cận của Tần Duật, người luôn nhân danh “quy trình” để gây khó dễ, kéo dài phê duyệt và từng bước tước đoạt quyền làm chủ cuộc sống của Trình Uyển.
Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi mẹ của Trình Uyển bệnh nặng. Dù Tần Duật nắm trong tay nguồn lực y tế quân đội duy nhất có thể cứu chữa, nhưng vì sự thờ ơ của anh và sự trì hoãn có chủ ý trong khâu phê duyệt của Dư Mộng, việc điều trị bị chậm trễ, dẫn đến cái chết của mẹ cô. Sự mất mát ấy khiến Trình Uyển tỉnh ngộ. Cô nhận ra suốt những năm qua mình nhẫn nhịn không phải vì tình yêu, mà vì sự ràng buộc sinh tồn. Khi mẹ không còn, lý do duy nhất để cô ở lại cũng biến mất.
Trình Uyển kiên quyết đề nghị ly hôn. Tần Duật ban đầu coi đó chỉ là hành động giận dỗi, tìm cách trấn an, đe dọa, rồi đến nhượng bộ bằng vật chất và quyền lợi, nhưng tuyệt nhiên không nhìn thẳng vào sai lầm cốt lõi của mình. Anh tin rằng chỉ cần cho cô “điều kiện tốt hơn”, cô sẽ quay về làm phu nhân thủ trưởng như trước. Ngược lại, Trình Uyển hiểu rõ vấn đề không nằm ở tiền bạc, mà ở sự xem thường, áp đặt và thiếu tôn trọng đã ăn sâu trong con người anh.
Trong quá trình chia tay, sự thật về Dư Mộng dần bại lộ. Tần Duật nhận ra cô ta đã lợi dụng quyền hạn, cố tình thao túng quy trình và che giấu thông tin, nhưng mọi hối hận lúc này đều đã quá muộn. Trình Uyển dứt khoát rời đi với hành lý đơn sơ, tìm về con đường học thuật từng bị bỏ dở, dưới sự dìu dắt của Giáo sư Lương. Cô trở lại với nghiên cứu, thực địa, giảng dạy, từng bước khôi phục giá trị bản thân bằng chính năng lực của mình.
Dù Tần Duật sau đó cố gắng bù đắp, từ bỏ Dư Mộng và chấp nhận ly hôn trong hòa bình, Trình Uyển vẫn lựa chọn cắt đứt hoàn toàn với quá khứ. Cô bán đi tất cả những gì gắn liền với cuộc hôn nhân cũ, từ căn nhà đến vật dụng, từ chối thêm bất kỳ sự “bù đắp” nào. Với cô, việc ra đi không phải vì hận thù, mà là để mọi thứ trở về đúng vị trí của nó.
Cuối cùng, Trình Uyển bước vào một cuộc đời mới – độc lập, tự chủ và bình thản. Cô không còn ngoái đầu nhìn lại những tiếc nuối hay tổn thương đã qua, bởi điều quan trọng nhất cô giành lại được chính là quyền lựa chọn cuộc sống của chính mình.