Tóm tắt
Sau khi ly hôn, Trần An Nhiên đưa con gái về nhà mẹ đẻ sống suốt ba năm. Trong thời gian đó, cô vừa chăm sóc cha mẹ, vừa gánh vác gần như toàn bộ chi phí sinh hoạt, học hành cho cả con mình lẫn cháu trai. Khi gia đình chuẩn bị xây nhà mới, An Nhiên âm thầm bỏ tiền lớn, nhưng lại bị mẹ và em dâu công khai gạt ra ngoài, coi cô là “con gái đã gả đi”, không có chỗ trong căn nhà ấy.
Mâu thuẫn bùng nổ khi gia đình thiên vị cháu trai đến cực đoan, từ chỗ ở, bữa ăn cho đến việc học hành. Đỉnh điểm là việc cha mẹ ép An Nhiên tái giá để lấy tiền sính lễ, thậm chí tự ý tổ chức một “đám cưới” hoang đường thay cô bằng một con gà, nhằm hợp thức hóa lợi ích. Nhận ra sự thao túng và bóc lột kéo dài nhiều năm, An Nhiên quyết liệt cắt đứt quan hệ, đưa con gái rời đi, không còn nhẫn nhịn vì hai chữ hiếu thảo mù quáng.
Khi gia đình tiếp tục gây áp lực, họ tự tay giao cháu trai cho An Nhiên nuôi dưỡng. Cô dùng cách giáo dục nghiêm khắc nhưng hợp pháp để buộc người lớn phải đối diện hậu quả của sự nuông chiều sai lầm. Cuối cùng, trước thực tế cháu trai sa sút và tổn thương, gia đình buộc phải đưa cậu bé về, còn An Nhiên dứt khoát từ chối làm hòa.
Ở phiên ngoại, câu chuyện chuyển sang góc nhìn của người mẹ Trần Mỹ Lan. Khi mất đi sự hy sinh âm thầm của con gái, bà mới nếm trải cuộc sống thiếu thốn, bệnh tật và sự vô tâm từ con trai con dâu. Sự hối hận đến muộn, nhưng không thể cứu vãn mối quan hệ đã đổ vỡ.
Truyện khép lại bằng sự trưởng thành của An Nhiên. Cô chọn tự do và bình yên cho mình và con gái, hiểu rằng tình thân không phải là sự hy sinh một chiều, và rời đi đôi khi chính là cách tự cứu lấy bản thân.