Tóm tắt
Mười năm sau khi rời khỏi cuộc đời cũ, Hứa Liên sống lặng lẽ tại một thị trấn miền Nam, mở một tiệm bánh nhỏ và nương tựa vào Ngọc Nhi, cô bé từng cứu cô trong lúc tuyệt vọng nhất. Cuộc sống yên bình ấy bị xáo trộn khi cô tình cờ gặp lại Mặc Đình Khải, chồng cũ, nay là Thiếu tướng, cùng Hứa Quân, anh trai trên danh nghĩa và là Chỉ huy trưởng quân khu.
Quá khứ đau đớn dần được hé lộ. Hứa Liên từng là con nuôi của nhà họ Hứa, lớn lên cùng Mặc Đình Khải từ khi anh còn là một thiếu niên bị ruồng bỏ vì liên lụy án tham ô của cha. Cô che chở, nuôi dưỡng, yêu anh, cùng anh vượt qua những năm tháng khốn khó nhất. Nhưng khi thân phận thật của Hứa Liên bị vạch trần, Hứa Ngọc, tiểu thư ruột thịt nhà họ Hứa, trở về, mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Vì muốn bù đắp cho Hứa Ngọc, Hứa Liên tự đặt mình ra sau. Tình cảm giữa Mặc Đình Khải và Hứa Ngọc dần vượt quá giới hạn, để rồi phản bội bị phơi bày trong một tai nạn và một nụ hôn sau lưng cô. Khi Hứa Liên mất kiểm soát vì đau đớn, toàn bộ gia đình cùng Mặc Đình Khải quay lưng, lấy danh nghĩa tinh thần bất ổn để đưa cô vào bệnh viện tâm lý, đồng thời tổ chức hôn lễ long trọng cho Mặc Đình Khải và Hứa Ngọc.
Bị giam cầm, bị ruồng bỏ, Hứa Liên suýt mất mạng trong đêm tuyết, và chính Ngọc Nhi, một đứa trẻ lang thang, đã cứu cô. Hai người nương tựa vào nhau, sống qua những ngày cơ cực, cuối cùng gây dựng được tiệm bánh nhỏ, cũng là nơi Hứa Liên tìm lại chính mình.
Mười năm sau, những người cũ lần lượt tìm đến, mang theo hối hận và mong muốn bù đắp, nhưng Hứa Liên đã không còn cần nữa. Cô lựa chọn buông bỏ, không oán hận, cũng không tha thứ. Gia đình họ Hứa, Mặc Đình Khải và cả Hứa Ngọc đều lần lượt sụp đổ dưới chính lựa chọn của mình. Mặc Đình Khải hy sinh trong một cuộc diễn tập, Hứa Ngọc qua đời, nhà họ Hứa biến mất khỏi quân khu.
Cuối cùng, Hứa Liên khép lại quá khứ, sống một cuộc đời bình thường nhưng tự do, bình yên bên Ngọc Nhi. Truyện kết thúc bằng sự giải thoát nội tâm của nữ chính, không phải bằng trả thù hay đoàn tụ, mà bằng việc tự tay bước ra khỏi địa ngục, lựa chọn sống tiếp vì chính mình.