Tóm tắt
Câu chuyện xoay quanh Thanh Chiêu công chúa, người được phụ hoàng cho phép tung tú cầu để chọn phò mã. Trước mặt bá quan và dân chúng, hai người được xem là lựa chọn xứng đáng nhất là Phiên Dật Nhiên và Yến Chiêu lại công khai đùn đẩy tú cầu, xem nàng như trò đùa. Cùng lúc đó, trước mắt Thanh Chiêu liên tục xuất hiện những “bình luận bay”, vạch trần sự thật rằng cả hai người đều không hề dành tình cảm cho nàng, trong lòng họ chỉ có Đỗ Tư Nhu – con gái của tội thần phản quốc.
Phiên Dật Nhiên vốn là thanh mai trúc mã với Thanh Chiêu, nhưng khi đứng trước danh phận, quyền thế và người trong lòng, hắn luôn cho rằng công chúa sẽ mãi chờ đợi mình, sẵn sàng nhẫn nhịn mọi tổn thương. Yến Chiêu lại mang nặng ân nghĩa cứu mạng, nhận nhầm Đỗ Tư Nhu là ân nhân, nhiều lần vì nàng ta mà làm tổn hại đến thể diện và lòng tự trọng của Thanh Chiêu.
Giữa lúc bị ép phải lựa chọn, Thanh Chiêu nhận ra ánh mắt kìm nén, đau đớn của Thái tử – người huynh trưởng không cùng huyết thống, đã âm thầm bảo hộ và yêu nàng suốt nhiều năm. Nàng quyết định viết tên Thái tử vào thánh chỉ ban hôn, khiến cả Phiên Dật Nhiên lẫn Yến Chiêu đều sững sờ, còn Thái tử thì trở thành phò mã danh chính ngôn thuận.
Sau đại hôn, Thanh Chiêu bước vào cuộc sống hoàn toàn khác. Nàng được tôn trọng, được lắng nghe và được yêu thương đúng nghĩa. Trong khi đó, Phiên Dật Nhiên vì cố chấp bảo vệ Đỗ Tư Nhu mà đánh mất công danh, gia thế suy tàn, bị bằng hữu xa lánh, cuối cùng rơi vào cảnh sa sút, hối hận muộn màng. Yến Chiêu khi biết mình nhận lầm ân nhân thì đã quá muộn, chọn rời kinh thành trấn thủ biên cương, mang theo day dứt cả đời.
Thanh Chiêu không còn bị cuốn vào những mối nhân duyên sai lầm. Nàng mở y quán cứu người, sống đúng với năng lực và mong muốn của bản thân, còn Thái tử luôn ở bên, tôn trọng mọi lựa chọn của nàng. Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh một cuộc hôn nhân bình yên, vững vàng, nơi tình yêu không đến từ chiếm hữu hay ép buộc, mà từ sự thấu hiểu, trân trọng và đồng hành lâu dài.