Ba Lần Cơ Hội - Chương 5
Cuộc náo loạn trong buổi họp báo không hề ảnh hưởng đến tiến độ ra mắt sản phẩm mới. Những đoạn video cắt từ sự kiện được lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội. Cư dân mạng nhanh chóng xâu chuỗi toàn bộ sự việc, đồng loạt lên án Thẩm Nhược biết rõ vẫn chen chân, còn Cố Đình Thâm thì bị chỉ trích vì thiếu ranh giới trong giao tiếp với người khác giới. Riêng tôi, được khen ngợi vì sự dứt khoát và lý trí khi lựa chọn ly hôn.
Thẩm Nhược vì scandal ầm ĩ mà mất sạch danh tiếng, không còn công ty chính quy nào dám tuyển dụng, cuối cùng lặng lẽ quay về quê nhà.
Cố Đình Thâm thì vì dư luận tiêu cực và thất bại trong cuộc hôn nhân liên kết với Mộng thị, khiến hai bên tách bạch làm ăn, Cố Thị tổn thất nặng nề, anh bị tước tư cách người thừa kế. Nhà họ Cố vốn đông người, chưa bao giờ thiếu kẻ chờ thay thế vị trí đó.
Tôi tắt điện thoại, ngẩng đầu nhìn ra ô cửa kính sát đất, phóng tầm mắt bao trọn thành phố, lòng nhẹ nhõm khoan khoái.
Phụ nữ, từ trước đến nay, chưa bao giờ là đối tượng cần được dạy dỗ trong hôn nhân.
May mắn thay, tôi đã sớm hiểu rõ điều đó.
*****
Sau khi thỏa thuận ly hôn chính thức có hiệu lực, cuộc sống của tôi nhanh chóng trở lại quỹ đạo vốn có, thậm chí còn gọn gàng và trong trẻo hơn trước rất nhiều.
Buổi sáng đầu tiên sau khi trở thành người độc thân hợp pháp, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, chiếu lên sàn nhà sạch sẽ, sáng sủa. Căn hộ rộng lớn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của chính mình. Không còn tiếng bước chân quen thuộc phía sau lưng, không còn những bữa tối xã giao bắt buộc, càng không còn những ranh giới phải liên tục nhắc nhở.
Tôi đứng trước gương, chậm rãi buộc tóc, nhìn người phụ nữ trong gương với ánh mắt bình thản. Trên gương mặt ấy không có đau khổ, không có tiếc nuối, chỉ còn lại sự tỉnh táo và nhẹ nhõm.
Hóa ra, kết thúc một cuộc hôn nhân không nhất thiết phải đi kèm tan nát.
Mộng thị bước vào giai đoạn tăng tốc toàn diện. Sản phẩm mới ra mắt thành công ngoài mong đợi, thị trường quốc tế phản hồi tích cực, giá cổ phiếu ổn định rồi dần leo lên mức cao mới. Những cuộc họp nối tiếp nhau, những bản kế hoạch dày cộp được duyệt nhanh gọn. Tôi bận rộn, nhưng là kiểu bận rộn khiến người ta cảm thấy mình đang sống đúng với vị trí của bản thân.
Không còn ai hỏi tôi rằng cảm xúc thế nào sau ly hôn. Trong giới này, mọi người quan tâm nhiều hơn đến con số và xu hướng. Điều đó rất tốt, bởi tôi chưa bao giờ cần sự thương hại.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe thấy tin tức về Cố Thị. Sau khi tách bạch khỏi Mộng thị, những lỗ hổng trong quản trị bắt đầu lộ ra. Các dự án đình trệ, nội bộ tranh chấp quyền lực, cổ đông liên tục thay đổi thái độ. Cố Đình Thâm dần biến mất khỏi những bữa tiệc cao cấp quen thuộc. Nghe nói anh đang cố gắng giữ lại phần cuối cùng của danh dự, nhưng đáng tiếc, thương trường không có chỗ cho sự chần chừ.
Tôi không hỏi thêm.
Một mối quan hệ đã kết thúc thì nên kết thúc gọn gàng. Dù từng là vợ chồng, nhưng từ khoảnh khắc anh chọn dùng hôn nhân để thiết lập quyền uy, chúng tôi đã không còn đứng chung một phía.
Còn Thẩm Nhược, cái tên ấy dần trôi khỏi trí nhớ tôi như một vết xước nhỏ không đáng lưu tâm. Cuộc đời mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Tôi không có thói quen ngoái đầu nhìn những người đã tự đẩy mình ra khỏi quỹ đạo.
Có một buổi chiều, sau khi kết thúc cuộc họp dài, tôi đứng một mình trên ban công tầng cao của trụ sở Mộng thị. Gió thổi qua, mang theo mùi thành phố quen thuộc. Bên dưới là dòng xe cộ tấp nập, mỗi người đều đang vội vã với cuộc sống riêng.
Tôi chợt nhớ lại câu hỏi mà rất nhiều phụ nữ từng bị ép phải trả lời.
Có thể bạn quan tâm
Rằng sau ly hôn, họ còn lại gì.
Câu trả lời của tôi rất rõ ràng.
Tôi còn lại chính mình.
Tôi còn sự nghiệp, còn quyền quyết định, còn khả năng lựa chọn bất kỳ con đường nào mà không cần xin phép ai. Tôi còn sự sạch sẽ trong tinh thần, thứ mà tôi đã kiên quyết bảo vệ từ đầu đến cuối.
Có người nói tôi quá lý trí, quá tàn nhẫn, quá lạnh lùng. Nhưng tôi hiểu rất rõ, nếu một người phụ nữ không đủ tỉnh táo, không đủ cứng rắn, thì cái gọi là bao dung chỉ là một cái bẫy được ngụy trang bằng đạo đức.
Hôn nhân không phải là nơi để ai đó được phép xâm phạm ranh giới của người còn lại.
Cũng không phải cái cớ để dạy dỗ, thuần hóa hay áp đặt vai trò.
Nếu không thể song hành trong tôn trọng, thì chia tay là lựa chọn tử tế nhất cho cả hai.
Tối hôm đó, tôi về nhà sớm. Căn bếp gọn gàng, bàn ăn trống trải, nhưng không hề lạnh lẽo. Tôi tự nấu cho mình một bữa tối đơn giản, ăn chậm rãi, mở một bản nhạc nhẹ. Không ai bóc tôm cho tôi cả, nhưng tôi cũng không cần nữa.
Sự sạch sẽ mà tôi theo đuổi, chưa bao giờ nằm ở đôi tay của người khác.
Nó nằm ở ranh giới, ở nguyên tắc, ở việc biết mình là ai và xứng đáng với điều gì.
Trước khi đi ngủ, tôi mở lịch làm việc ngày mai. Một cuộc họp với đối tác châu Âu, một buổi phỏng vấn nội bộ, một bữa tối xã giao không mang tính bắt buộc. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Tôi tắt đèn, nằm xuống, nhắm mắt lại.
Trong bóng tối yên tĩnh, tôi chợt nhận ra, cuộc đời sau ly hôn không hề là một khoảng trống, mà là một cánh cửa rộng mở.
Phụ nữ không sinh ra để được dạy cách nhẫn nhịn trong hôn nhân.
Phụ nữ sinh ra để lựa chọn.
Và tôi, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ chọn sai.


