Ba Tháng Im Lặng - Chương 3
“Khu này cần điều chỉnh lại chỗ ngồi.”
Tôi không đáp lời, chỉ ôm máy tính, đi về phía kho chứa đồ.
Kể từ ngày đó, không còn ai nói chuyện với tôi nữa.
Họp hành không gọi tôi.
Báo cáo tuần không cc tôi.
Gặp tôi trong phòng trà, họ quay người rời đi.
Tôi trở thành người vô hình trong công ty.
Không đúng.
Còn tệ hơn cả người vô hình.
Người vô hình ít ra cũng không bị bàn tán.
Còn tôi thì trở thành điềm xui.
“Nghe chưa, Phó Nhược vượt cấp tố cáo, bị Chị Hạ biết rồi.”
“Đáng đời, không biết biết ơn.”
“Chị Hạ tốt với cô ta như vậy, dạy dỗ tận tình, thế mà quay lưng đâm một dao.”
“Loại người này, chẳng ai muốn dây vào.”
Những lời ấy, tôi nghe đi nghe lại trong nhà vệ sinh, ngoài phòng trà, trước cửa thang máy.
Tôi không giải thích.
Giải thích để làm gì.
Trong mắt họ, Chị Hạ là người kỳ cựu, là tiền bối, là lãnh đạo thường xuyên mời họ ăn uống.
Còn tôi là ai.
Một nhân viên mới làm việc một năm, một kẻ ngây ngô không hiểu quy tắc, một người bị gán mác vong ân phụ nghĩa.
Ba tháng trước, tôi đã khóc một lần.
Một mình trong kho chứa đồ.
Chỉ một lần duy nhất.
Khóc xong, tôi lau nước mắt, mở máy tính, tạo một thư mục mới.
Tên thư mục là Nhật ký công việc 2024.
Có thể bạn quan tâm
Từ ngày đó, tôi bắt đầu ghi lại mọi thứ.
Mọi email, mọi cuộc họp, từng chi tiết nhỏ của sự xa lánh.
Bao gồm cả những việc Chị Hạ làm sau đó.
Ví dụ như chia khách hàng của tôi cho người khác.
Ví dụ như nói với lãnh đạo rằng tôi yếu kém, không theo kịp tiến độ.
Ví dụ như trong đợt bình chọn nhân viên xuất sắc năm nay, tôi thậm chí không được đề cử.
Tôi ghi lại tất cả.
Không phải để trả thù.
Mà là để tự cho mình một lời giải thích.
Tôi muốn mọi người biết, đơn hàng năm triệu đó là do ai ký.
Chỗ ngồi trong kho là do ai sắp xếp.
Và những người cô lập tôi, rốt cuộc đang sợ điều gì.
Hôm nay là tiệc tất niên.
Buổi tiệc mà tôi đã chờ suốt ba tháng.
Tôi không có thiệp mời.
Nhưng tôi có thứ khác.
Tôi có số điện thoại của Tổng giám đốc Hoàng.
Tuần trước, tôi đã gọi cho ông ấy.
“Chào anh Hoàng, em muốn nhờ anh một việc.”
“Việc gì?”
“Buổi tiệc tất niên, anh có thể đến được không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Được.” Tổng giám đốc Hoàng nói.



