Ba Tháng Im Lặng - Chương 9
tôi có việc muốn nói với cô.” Giọng cô ấy do dự. “Chị Hạ bị cho nghỉ việc rồi.”
Tôi im lặng vài giây.
“Khi nào vậy?”
“Tuần trước. Công ty phát hiện chị ấy còn liên quan đến nhiều chuyện khác, không chỉ riêng chuyện của cô. Biển thủ công quỹ, khai khống sổ sách.”
Cô dừng lại.
“Sếp nổi giận, lập tức sa thải.”
Tôi không nói gì.
“Tôi chỉ muốn báo với cô chuyện đó.” Cô nói nhỏ. “Cô đã đúng.”
“Và… xin lỗi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi ngồi lặng trên ghế, nhìn bầu trời ngoài khung cửa.
Chị Hạ đã bị sa thải.
Thú thật, tôi không có cảm xúc gì đặc biệt.
Ba tháng trước, có lẽ tôi sẽ hả dạ.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy mọi chuyện đã trôi qua.
Cuộc đời của chị ấy là của chị ấy.
Cuộc đời của tôi là của tôi.
Tôi không vui mừng trước kết cục của chị ấy, cũng không thấy thương hại.
Chị ấy đã làm gì, thì phải tự gánh lấy điều đó.
Đó mới là quy tắc.
Không phải quy tắc của chị ấy.
Mà là quy tắc thực sự.
Nửa năm sau.
Tôi trở thành Giám đốc khu vực trẻ nhất của Tập đoàn Thịnh Đạt.
Dưới quyền tôi có hai mươi nhân viên, phụ trách toàn bộ thị trường Hoa Đông.
Tại tiệc tất niên, Tổng giám đốc Hoàng đích thân lên sân khấu trao giải cho tôi.
“Nhà quản lý xuất sắc nhất năm, Phó Nhược.”
Tiếng vỗ tay vang lên dồn dập.
Tôi đứng trên sân khấu, nhận lấy chiếc cúp.
Bên dưới, các đồng nghiệp mỉm cười, vỗ tay chúc mừng.
Ánh đèn rất sáng, sáng đến mức khiến tôi hơi choáng.
Một năm trước, tôi còn ngồi ăn cơm hộp trong kho chứa đồ.
Một năm sau, tôi đứng tại đây, cầm trên tay chiếc cúp danh giá.
Năm nay, tôi học được rất nhiều điều.
Quan trọng nhất.
Dựa núi, núi có thể sụp. Dựa người, người có thể rời đi.
Chỉ có năng lực thật sự của bản thân, là thứ không ai có thể cướp mất.
Những người từng cô lập tôi, từng cướp công lao của tôi, từng đẩy tôi vào kho chứa đồ.
Họ đã từng khiến tôi nghĩ rằng, mình làm sai.
Nhưng tôi không sai.
Tôi chỉ là đứng nhầm chỗ, gặp nhầm người.
Còn bây giờ, tôi đã ở đúng nơi rồi.
Sau buổi tiệc, tôi một mình đứng trên ban công, lặng lẽ ngắm nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố.
Điện thoại reo lên, là cuộc gọi từ mẹ.
“Con gái, tiệc tất niên hôm nay thế nào rồi?”
“Rất tốt mẹ ạ. Con vừa được nhận một giải thưởng.”
Có thể bạn quan tâm
“Giải gì vậy?”
“Nhà quản lý xuất sắc nhất năm.”
Đầu dây bên kia, mẹ tôi bật cười vui vẻ.
“Con gái mẹ giỏi quá.”
“Mẹ đừng khen con thế, con sẽ kiêu đấy.”
“Kiêu thì sao? Con mẹ giỏi thì mẹ có quyền kiêu.”
Tôi bật cười theo.
Cúp máy, tôi tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh đèn thành phố lấp lánh như vô số vì sao.
Một năm trước, tôi từng nghĩ sự nghiệp của mình đã chấm dứt.
Một năm sau, tôi mới hiểu, đó chỉ là một khởi đầu khác.
Ba tháng bị cô lập là quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi.
Nhưng cũng là quãng thời gian đáng giá nhất.
Vì chúng dạy tôi một điều.
Đừng bao giờ phủ nhận chính mình chỉ vì người khác phủ nhận bạn.
Giá trị của bạn không cần ai chứng minh.
Bạn chỉ cần làm tốt phần việc của mình, thời gian sẽ tự cho bạn câu trả lời.
Tối hôm đó, tôi đăng một bài lên mạng xã hội.
Hình ảnh là chiếc cúp, dòng chữ chỉ vỏn vẹn một câu.
“Cảm ơn chính mình vì đã không từ bỏ.”
Vài phút sau, tôi nhận được một lượt thích.
Là từ Tổng giám đốc Hoàng.
Anh còn để lại một bình luận.
“Tương lai đầy hứa hẹn.”
Tôi nhìn bốn chữ ấy, khẽ mỉm cười.
Đúng vậy.
Tương lai rất đáng để chờ đợi.
Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
*****
Đêm hôm đó, khi trở về nhà, tôi không bật đèn ngay.
Căn phòng chìm trong bóng tối yên tĩnh, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe rèm, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ nhạt. Tôi đặt túi xách xuống, cởi áo khoác, rồi ngồi xuống ghế sofa rất lâu, không làm gì cả.
Cảm xúc trong lòng tôi lúc này không phải hả hê, cũng không phải phẫn nộ. Đó là một cảm giác rất lạ, giống như sau khi vượt qua một cơn bão dài, cuối cùng cũng có thể thở chậm lại.
Ba tháng bị cô lập đã kết thúc.
Nhưng thứ kết thúc cùng nó, không chỉ là một khoảng thời gian.
Mà là một phiên bản của tôi.
Tôi nhớ lại mình của ba tháng trước, ngồi trong kho chứa đồ tối om, cúi đầu ăn hộp cơm nguội lạnh, tự hỏi rốt cuộc bản thân đã sai ở đâu. Khi đó tôi từng nghi ngờ chính mình, từng muốn xin lỗi dù không biết phải xin lỗi vì điều gì.
Giờ nghĩ lại, tôi mới hiểu.
Không phải tôi yếu.
Chỉ là tôi ở nhầm chỗ.
Có những nơi, bạn càng làm đúng, bạn càng trở thành cái gai trong mắt người khác. Có những tập thể, thứ họ bảo vệ không phải là công bằng, mà là trật tự do kẻ mạnh dựng lên.
Khi bạn phá vỡ trật tự đó, họ sẽ không hỏi bạn đúng hay sai.
Họ chỉ hỏi, bạn có nghe lời hay không.
Tôi đứng dậy, đi ra ban công, mở cửa sổ. Gió đêm thổi vào mang theo hơi lạnh, nhưng đầu óc tôi lại vô cùng tỉnh táo.


