Bên Nhau Đến Cuối Cùng - Chương 87
Yêu đến mức tự giày vò, không dám lên tiếng.
– Triệu Tình, anh có chuyện muốn nói với em.
Giọng nói trầm thấp của Hoàng Cảnh Du kéo cô về hiện thực.
Thấy cô trầm mặc mãi, hắn có chút lo lắng, cho rằng mình lại làm sai điều gì.
– Chuyện gì vậy?
Hoàng Cảnh Du do dự vài giây, rồi đưa tay nắm lấy bàn tay đã có vết chai sạn của cô.
Đôi tay này… hắn đã chờ suốt sáu năm để được nắm lại.
– Anh muốn… tổ chức hôn lễ với em. Được không?
– Hả? Sao lại tổ chức? Chúng ta đã là vợ chồng mà? Còn có cả Tiểu Phong nữa…
– Anh muốn chúng ta bắt đầu lại.
– Những tháng ngày không có em… anh sống rất khổ sở.
Anh muốn thông qua hôn lễ này, chính thức mở ra một khởi đầu mới cho cả hai chúng ta.
Cô khựng lại.
Đúng… năm đó hôn lễ của họ chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng.
Thậm chí còn không có lấy một buổi tiệc ra hồn.
Ngoài tờ giấy đăng ký kết hôn, chẳng có gì khác.
Có lẽ vì điều đó mà Hoàng Cảnh Du vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Lần này, hắn muốn cho cô một hôn lễ thật sự, đường hoàng, long trọng.
Để cả thế giới biết rằng: Triệu Tình chính là vợ của hắn.
– Trước khi em biến mất, anh đã đặt một cặp nhẫn cưới.
Anh vẫn giữ nó đến tận bây giờ… cũng đã sáu năm rồi.
Chiếc nhẫn ấy… nên được chính tay anh đeo cho em.
Triệu Tình cười nhẹ, nhưng trong mắt vẫn ánh lên chút băn khoăn.
– Nhưng em… vẫn còn chút khúc mắc.
– Em còn điều gì?
– Em muốn về thăm nhà. Gặp lại gia đình… đã quá lâu rồi, em thật sự rất nhớ họ.
– Được, một tuần nữa anh ra viện, anh sẽ cùng em về.
Cả Tiểu Phong cũng phải đi cùng.
– Không biết họ giờ thế nào rồi…
– Anh vẫn cho người âm thầm theo dõi.
Ba mẹ em vẫn khỏe, chỉ có ông nội hơi yếu.
Chúng ta nên sớm về thăm ông.
Nghe vậy, Triệu Tình chỉ biết siết chặt tay Hoàng Cảnh Du.
Cô nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn, đôi mắt hướng ra cửa sổ.
Ngoài kia nắng dịu dàng trải khắp sân bệnh viện.
Ánh sáng ấy như xua tan những tháng ngày u tối vừa qua…
Ngày hôm đó, Hoàng Cảnh Du chính thức xuất viện. Tiểu Phong cùng ông bà nội đến đón. Vừa thấy ba, thằng bé đã chạy vội đến ôm chầm lấy hắn.
Triệu Tình đứng bên cạnh có chút hụt hẫng. Cô cứ nghĩ cả tuần không gặp, Tiểu Phong sẽ nhớ mình lắm. Ai ngờ, thằng nhóc lại chỉ chăm chăm ôm ba nó, chẳng buồn ngó ngàng gì đến mẹ.
– Tiểu Phong, mấy ngày qua con có làm phiền ông bà nội không đấy?
Có thể bạn quan tâm
– Kìa, con dâu, Tiểu Phong ngoan lắm, còn biết đấm lưng cho ông bà nữa cơ. Quả thật là cháu nội của ta, rất ngoan.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của thằng nhóc, Triệu Tình chỉ biết bó tay. Cô chẳng buồn tranh luận thêm nữa.
Hoàng Cảnh Du lúc này quay sang quản gia, dặn dò đưa ba mẹ về trước. Hắn dự định dẫn Triệu Tình và Tiểu Phong đến thăm nhà họ Triệu.
– Cảnh Du, con thật sự định dẫn hai mẹ con về đó sao? Bao năm qua, từ sau khi con bé gặp chuyện… bên nhà họ Triệu không còn thiện cảm gì với nhà mình.
Nghe mẹ chồng có vẻ lo lắng, Triệu Tình đi đến trấn an.
– Mẹ đừng lo. Tất cả chỉ là hiểu lầm. Con sẽ giải thích rõ mọi chuyện với gia đình. Mẹ cứ yên tâm.
Sau khi khuyên nhủ một hồi, thấy Ngọc Tuyên cũng đã dịu lòng, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Hoàng Cảnh Du cũng không muốn kéo dài, thúc giục quản gia nhanh chóng đưa ba mẹ về trước.
Đợi xe khuất hẳn, hắn mới xoay sang Tiểu Phong:
– Bây giờ ba và mẹ sẽ đưa con về nhà ngoại, con có thích không?
– Dạ thích ạ!
Hoàng Cảnh Du định ôm Tiểu Phong lên xe. Nhưng vừa mở cửa, một tiếng pháo nổ bất ngờ vang lên, theo sau là loạt dây ruy băng và ánh giấy lấp lánh đổ xuống đầu ba người.
– Oa, đẹp quá!
Trái với sự phấn khích của Tiểu Phong, Hoàng Cảnh Du thì cau mày nhặt mảnh giấy dán trên vô lăng xe. Là một tấm thiệp từ Hàn Bắc Tư:
"Cảnh Du, chúc mừng cậu hoàn lương. Đây là món quà nhỏ mừng xuất viện. Lần sau có chuyện gì thì đừng gọi tôi tới nhặt xác nhé!"
– Cái tên họ Hàn chết tiệt...
Triệu Tình cầm lấy tờ thiệp, đọc xong thì phì cười. Đúng là phong cách của Hàn Bắc Tư. không thể lẫn đi đâu được. Nhưng lần sau, chắc anh ta phải chuẩn bị tinh thần để “trả giá” rồi.
Trên đường về nhà họ Triệu, Triệu Tình ngồi cạnh cửa xe, lòng trào dâng vô vàn cảm xúc. Đã sáu năm trôi qua, mọi cảnh vật đều thay đổi, đến mức cô suýt không nhận ra biệt thự quen thuộc của mình.
Đến nơi, Hoàng Cảnh Du mở cửa cho cô. Nhìn khung cảnh trước mắt, Triệu Tình có chút ngẩn ngơ. Mọi thứ vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Hoàng Cảnh Du nắm tay cô, đưa cô cùng Tiểu Phong bước vào.
Trong nhà, Giản Hạ đang cùng quản gia treo lại tranh. Quay lại nhìn thấy ba người, bà đứng sững lại.
– Triệu… Tình…
Tiếng gọi khiến mọi người trong nhà chấn động. Triệu Trạch Ngôn đang đọc báo cũng buông tờ giấy xuống, Triệu Châu từ trên tầng vội vàng chạy xuống.
Giản Hạ xúc động chạy đến ôm chầm lấy con gái.
– Con gái của mẹ… Mẹ cứ ngỡ đã mất con rồi…
Ngay cả Triệu Trạch Ngôn cũng rơi nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói nên lời.
– Mẹ à, con về rồi.
Tiểu Phong được Hoàng Cảnh Du bế trên tay, lặng lẽ nhìn mọi người khóc mà chẳng hiểu chuyện gì. Thằng bé quay sang ba, thì thầm:
– Sao mọi người khóc hết thế? Gặp lại mẹ thì phải vui chứ?
– Vì vui nên mới xúc động đến rơi nước mắt. Sau này con sẽ hiểu.
Cả nhà đoàn tụ, bao nhiêu cảm xúc dồn nén bấy lâu giờ vỡ òa.
Sau khi ổn định lại, Hoàng Cảnh Du và Triệu Tình cùng ngồi xuống kể lại tất cả sự việc. Dĩ nhiên, họ lựa lời để tránh nhắc đến những chuyện quá đau lòng, đặc biệt là sự liên quan của Hoàng Cảnh Hạo.
Tiểu Phong được bà ngoại cho ăn bánh, rất ngoan ngoãn ngồi trên đùi bà. Không khí gia đình ấm áp hiếm có lan tỏa khắp căn nhà.
– Ba, mẹ… Năm xưa không phải lỗi của Cảnh Du. Anh ấy có nỗi khổ riêng. Con mong ba mẹ đừng trách anh nữa.
– Mọi chuyện đã qua rồi. Quan trọng là con trở về an toàn. Có thêm Tiểu Phong nữa… Ba chẳng mong gì hơn. Chỉ là ba… cảm thấy có lỗi vì đã không quan tâm con nhiều hơn…
Triệu Châu từ nãy đến giờ mới lên tiếng. Nhưng thay vì nói với Triệu Tình, anh lại quay sang nhìn Hoàng Cảnh Du.
– Dù em gái tôi đã về, nhưng tôi sẽ vẫn để mắt đến cậu.
– Vâng. Tôi hiểu.
Tiểu Phong thì vui như Tết. Đi đâu cũng được chiều chuộng, được ăn bánh, ăn kẹo.



