Bên Nhau Đến Cuối Cùng - Chương 89
Rõ ràng Hoàng Cảnh Du là của tao, chính vì sự xuất hiện của mày mới khiến cho tao mất hết!
Vừa nói, Hạ Liên vừa ấn mạnh người cô xuống sát lan can.
Lúc này, cửa sân thượng bất ngờ bị đạp tung. Là Hoàng Cảnh Hạo chạy đến.
Thấy Triệu Tình đang bị Hạ Liên khống chế, anh lập tức lao đến kéo mạnh Hạ Liên ra, hất văng cô ta sang một bên.
Triệu Tình cảm thấy đầu óc quay cuồng, chân tay rã rời, ngồi sụp xuống thở dốc.
Hoàng Cảnh Hạo vội vàng cởi trói cho cô, vừa vuốt nhẹ sống lưng giúp cô dễ thở hơn. Anh biết cú sốc vừa rồi rất dễ khiến cô rơi vào tình trạng hoảng loạn.
Nhưng Hạ Liên lại từ từ bò dậy. Cô ta nhặt được một thanh sắt dưới đất, liền xông đến định đánh Hoàng Cảnh Hạo.
Hoàng Cảnh Hạo kịp thời phát hiện, né người sang bên. Nhưng Hạ Liên vì mất đà nên trượt chân, kéo theo chân anh.
Cả hai ngã về phía lan can.
Triệu Tình kịp thời túm lấy tay Hoàng Cảnh Hạo, nửa người cô cũng bị kéo theo, lơ lửng giữa không trung.
Tình hình trở nên nguy cấp: cô nắm chặt tay Hoàng Cảnh Hạo, còn Hạ Liên đang bấu lấy chân anh.
Triệu Tình… Buông tay đi…
Giọng anh vang lên trong gió, run rẩy và nghẹn ngào.
Tay Triệu Tình bắt đầu run lên. Cô cố gắng giữ vững nhưng cả cơ thể đang dần bị kéo về phía trước.
Không! Cảnh Hạo, chỉ một chút nữa thôi… Sẽ có người đến cứu…
Vừa dứt lời, một thanh sắt gần đó bật ra, đập mạnh vào lưng cô khiến máu túa ra. Cô nghiến răng chịu đựng, nhưng nhất quyết không buông tay.
Triệu Tình, em còn có Tiểu Phong… Em không thể ɡục ngã ở đây được… Buông tay đi!
Nước mắt Triệu Tình lặng lẽ rơi xuống tay Hoàng Cảnh Hạo. Cô thổn thức:
Em không muốn anh rơi xuống…
Nhưng em sẽ mất cả hai chúng ta! Em còn sống là còn hy vọng!
Ngay lúc cô gần như không giữ nổi nữa, một tiếng hét vang lên và thân thể cô được kéo lại.
Hoàng Cảnh Du đã đến, ôm chặt lấy eo cô, kéo cô trở lại an toàn. Nhưng đúng lúc đó, Hoàng Cảnh Hạo cùng Hạ Liên đã đồng loạt rơi xuống.
Cảnh Hạo!
Triệu Tình gào lên thảm thiết, nhìn theo thân ảnh rơi xuống mà bất lực hoàn toàn.
Cô ôm lấy Hoàng Cảnh Du, toàn thân run rẩy.
Hoàng Cảnh Du cũng chết lặng. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đến mức hắn không thể phản ứng kịp.
…
Khi hai người xuống được dưới sảnh, đám đông đã tụ lại. Ngọc Tuyên không chịu nổi cảnh tượng ấy, lập tức ngất lịm.
Tư Lâm vội đỡ bà.
Hoàng Cảnh Du bước đến gần thi thể em trai, khuỵu xuống, ôm lấy Hoàng Cảnh Hạo đang nằm trong vũng máu.
Cảnh Hạo…
Hắn không thể thốt nên lời, chỉ biết run rẩy ôm chặt lấy em trai, để máu nhuộm đỏ cả bộ vest.
Cảnh Hạo… Em đã bảo vệ cô ấy rất tốt. Để anh trai đưa em về nhà…
Ngày hôm đó, lẽ ra là một ngày hạnh phúc. Nhưng lại trở thành ngày tang thương nhất.
Sau tang lễ, cả nhà họ Hoàng chìm trong không khí u uất.
Tối ấy, Triệu Tình trở về phòng sau khi dọn dẹp xong mọi thứ.
Khi bật đèn, cô thấy Hoàng Cảnh Du đang ngồi bên cửa sổ, bóng lưng cô đơn đến đau lòng.
Có thể bạn quan tâm
Cô nhẹ nhàng bước đến, đặt tay lên vai hắn.
Hắn ngẩng đầu lên, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Cảnh Du…
Cô ôm lấy hắn, để hắn gục vào vai mình.
Anh vẫn không thể chấp nhận được… Mọi thứ quá nhanh… Quá đột ngột…
Em biết… Em biết mà…
Anh luôn xem nó như bảo vật… Là đứa em trai mà anh yêu thương nhất… Vậy mà…
Không phải lỗi của anh… Đừng tự trách nữa…
Hoàng Cảnh Du bật khóc.
Triệu Tình cũng không cầm được nước mắt.
Ngoài trời, bóng đêm bao trùm, không một ánh trăng.
Tang thương lặng lẽ trôi qua… Nhưng vết đau sẽ mãi còn lại trong lòng những người ở lại.
Mãi đến tận một năm sau, mọi chuyện mới dần lắng xuống.
Ngọc Tuyên cũng đã có thể chấp nhận sự thật rằng Hoàng Cảnh Hạo đã rời xa bà mãi mãi.
Hoàng Cảnh Du sau cú sốc đó cũng đã quay trở lại công việc như thường lệ.
Có thể nói, thời gian thực sự có khả năng xoa dịu mọi thứ.
Triệu Tình công nhận điều đó là đúng.
Cô đã bàn giao toàn bộ công việc quản lý ở nước ngoài cho những nhân viên tin tưởng nhất, đồng thời hoàn tất thủ tục để Tiểu Phong về nước học tập để tiện gần gũi bên nội, bên ngoại.
Nhưng chuyện này cũng khiến cô đau đầu không ít.
Tiểu Phong lợi dụng việc được ở lại để ngày ngày biến mất không rõ tung tích.
Lúc thì ở bên nhà ngoại, lúc lại về nhà nội.
Ông bà hai bên thì cứ tranh nhau cưng chiều, bên nội thì không nói làm gì, chứ bên ngoại lại luôn miệng bảo vì Tiểu Phong là cháu trai duy nhất nên phải chiều một chút.
Triệu Châu thì đến tuổi này vẫn chưa lấy vợ, Triệu Tình sốt ruột đến mức lúc nào cũng thúc giục anh trai kết hôn mà không thấy có tiến triển.
Cô mong anh trai sớm có vợ con để Tiểu Phong không còn độc quyền nhận hết tình thương như bây giờ nữa.
Cảnh Du, em giao lại con cho anh, muốn làm gì thì làm. Em chịu hết nổi rồi.
Sao vậy?
Hoàng Cảnh Du đang ngồi làm việc, thấy cô mang bộ mặt tức tối bước vào thì hiểu ngay là “thằng nhóc kia” lại gây chuyện.
Hắn tạm dừng công việc, sang phòng Tiểu Phong để dạy dỗ.
Một lúc sau, thằng bé bị dẫn đến trước mặt Triệu Tình, hai tay khoanh lại, cúi đầu lễ phép.
Mẹ, con biết sai rồi...
Triệu Tình nhướng mày, nhìn sang Hoàng Cảnh Du đầy kinh ngạc.
Đúng là con nhà nòi, có ba dạy dỗ một chút là ngoan ngoãn ngay.
Tuy vậy, cô vẫn chưa hoàn toàn hết giận.
Tối hôm đó, nằm trên giường, Triệu Tình lại suy nghĩ đến một vấn đề lớn lao hơn:
“Nếu mình sinh con gái thì sao nhỉ?



