Bên Nhau Đến Cuối Cùng - Chương 90
Biết đâu nó sẽ ngoan ngoãn hơn Tiểu Phong, biết nghe lời mẹ hơn thì sao?”
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu cô, nhưng rồi cô lại lắc đầu cười khổ.
Lần đầu mang thai Tiểu Phong vẫn còn là nỗi ám ảnh cho đến giờ.
Hồi ấy, sức khỏe cô yếu, vết bỏng sau lưng còn chưa lành hẳn, bụng thì ngày càng lớn, mỗi bước đi đều cần người đỡ.
Đến lúc sinh, dù có sự hỗ trợ của bác sĩ, cô vẫn không thể nào quên được nỗi đau kinh hoàng đó.
Vì thế, cô nghĩ một đứa là quá đủ rồi.
Nhưng đúng là “người tính không bằng trời tính”.
Triệu Tình vạn lần không ngờ được rằng mình lại mang thai lần nữa.
Sáng hôm ấy, cả nhà cùng ngồi ăn sáng.
Nhưng chỉ sau vài miếng, Triệu Tình đã nôn thốc nôn tháo.
Cô cứ nghĩ là do quá mệt vì mấy ngày nay lo dời chi nhánh sòng bạc.
Tối đến, cô lại không thể nuốt nổi bất cứ món gì, chỉ cần ngửi thấy mùi là lập tức buồn nôn.
Triệu Tình, có phải con mang thai không?
Lời mẹ chồng vang lên khiến cô sững người.
Hoàng Cảnh Du nghe vậy cũng liền quay sang nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
Lúc trước con mang thai Tiểu Phong đâu có phản ứng như vậy... chắc không phải đâu ạ.
Mai anh đưa em đi khám.
Không sao đâu, chắc là em làm việc quá sức thôi.
Mai. Nhất định phải đi.
Câu nói chắc nịch đó khiến cô không còn đường lui.
Sáng hôm sau, hắn đưa cô đến bệnh viện làm một loạt xét nghiệm.
Kết quả: cô đang mang thai được bốn tháng.
Là một tiểu công chúa khỏe mạnh.
Triệu Tình cầm tờ giấy trên tay, bàng hoàng đến mức ngồi trên xe cũng chưa kịp hoàn hồn.
Trong khi đó, Hoàng Cảnh Du ngồi bên cạnh, nụ cười không thể giấu nổi sự hạnh phúc rạng ngời.
– Kể từ hôm nay, anh sẽ kiểm soát chế độ ăn uống của em.
Không được ăn bất cứ thứ linh tinh nào nữa, muốn đi đâu thì phải bảo tài xế đưa đi.
Nếu anh rảnh, anh sẽ đích thân hộ tống em.
– Anh đang định quản chặt em đấy à?
– Anh chỉ lo lắng cho hai mẹ con em thôi.
Triệu Tình nhét tờ giấy siêu âm vào trong túi, khẽ thở dài.
– Năm đó em sinh Tiểu Phong đã vô cùng khó khăn... Em sợ đau lắm...
Câu nói đó khiến Hoàng Cảnh Du chợt nhận ra hắn đã quá sơ suất.
Có thể bạn quan tâm
Hắn liền quay sang ôm lấy cô, nhẹ giọng an ủi.
– Không sao đâu, nếu em không muốn sinh thì chúng ta... bỏ đứa bé đi cũng được.
Anh chỉ cần em thôi.
– Không được bỏ!
Dù sao... con cũng là máu mủ của em.
Cô không nỡ, nhưng thật sự rất sợ.
– Vậy thì không bỏ nữa.
Yên tâm đi, có anh ở đây, anh sẽ không để em phải chịu bất cứ chuyện gì đâu.
– Anh thì hay rồi.
Người sướng thì là anh, còn người sinh, người đau lại là em!
– Em không biết sao? Nếu có thể thay em chịu đau, anh sẵn sàng chấp nhận.
Lời nói ngọt ngào như mật của Hoàng Cảnh Du khiến Triệu Tình đỏ bừng mặt.
Đúng là đàn ông đẹp trai, chỉ một câu cũng có thể khiến người ta đổ gục…
– Được rồi, đẻ thì đẻ!
Nhưng đây là lần cuối cùng đấy!
– Ừ. Sau lần này, anh sẽ đến bệnh viện làm phẫu thuật.
Tuyệt đối không để bụng em to lên thêm lần nào nữa!
Triệu Tình bật cười, đặt lên môi Hoàng Cảnh Du một nụ hôn dịu dàng.
Thời tiết hôm nay thật đẹp.
Từng tia nắng nhẹ chiếu qua ô cửa như tình yêu của họ.ấm áp, bình yên, và tràn đầy hy vọng.
Sau bao nhiêu biến cố, cuối cùng họ cũng được trọn vẹn bên nhau.
Ba mẹ chồng cô mong mỏi có thêm một đứa cháu gái, nay cũng đã đạt được ước nguyện.
Cuộc sống của hai người chính thức bước sang một chương mới hạnh phúc.
Còn riêng cô, Triệu Tình.vẫn kiên định trên con đường quen thuộc: tiếp tục kiếm thật nhiều tiền.
*****
Sau bao biến cố, sau nước mắt, đau thương và những hiểu lầm tưởng chừng không thể hóa giải…
Cuối cùng, Triệu Tình và Hoàng Cảnh Du cũng có thể nắm tay nhau đi đến cuối con đường.
Một hôn lễ viên mãn, một đứa con trai đáng yêu và một tiểu công chúa đang đến trong tương lai . đó chính là món quà ngọt ngào nhất sau những tháng năm tổn thương.
Dù từng lạc mất nhau giữa biển người, nhưng chỉ cần còn yêu, họ vẫn tìm được lối quay về.
Có lẽ, tình yêu thật sự… không phải là không có sóng gió, mà là dù có lạc nhau trong giông bão, vẫn chọn ở bên nhau đến cuối cùng.



