Bí Mật Mang Tên Anh - Chương 1
Có những tình yêu, ngay từ lúc bắt đầu đã bị định nghĩa là sai.
Nhược Ninh biết rất rõ điều đó.
Bởi người cô yêu là Kỷ Hành Chu, là thanh mai trúc mã của chị gái, là vị hôn phu được cả hai gia đình sắp đặt từ thuở nhỏ. Vì thế, cô chọn im lặng, rời đi, chôn giấu tất cả rung động non nớt vào những trang nhật ký không bao giờ dám để lộ ánh sáng.
Nhiều năm sau, khi cô tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để quên, đủ lý trí để buông, số phận lại buộc họ gặp lại nhau trong những hoàn cảnh không ai ngờ tới. Một lần giải nguy, một lần đưa tay che chở, từng khoảng cách bị kéo gần trong im lặng, từng lớp phòng vệ trong lòng Nhược Ninh dần tan vỡ.
Nhưng tình yêu ấy không chỉ có dịu dàng.
Đó còn là những vết thương từ gia đình, sự chèn ép tàn nhẫn của chị gái, những âm mưu đẩy cô vào vực thẳm, những lời buộc tội khiến cả thế giới quay lưng. Khi Nhược Ninh đứng trước nguy cơ mất tất cả, người duy nhất không rời bỏ cô lại chính là người cô từng cho rằng mình không có tư cách để mơ tới.
Kỷ Hành Chu lựa chọn đứng về phía cô, cắt đứt mọi ràng buộc cũ, công khai bảo vệ, và đưa cô ra khỏi bóng tối của quá khứ.
Đây không chỉ là câu chuyện về một mối tình thầm lặng kéo dài nhiều năm, mà còn là hành trình một cô gái học cách bước ra khỏi mặc cảm, khỏi gia đình độc hại, khỏi nỗi sợ bị bỏ rơi, để tin rằng mình xứng đáng được yêu, được che chở, và có một mái nhà thật sự cho riêng mình.
Một cuốn nhật ký thầm yêu.
Một bí mật tưởng chừng không bao giờ có hồi đáp.
Và một cái kết, nơi tình yêu đến muộn, nhưng vừa kịp lúc.
*****
Tôi thích Kỷ Hành Chu, đây là một bí mật.
Bởi vì anh ấy và chị gái tôi, Nhược Lâm, là thanh mai trúc mã.
Từ nhỏ, ông nội hai nhà đã định hôn ước cho họ.
Tôi từng cho rằng mình đã giấu kín tâm tư bé nhỏ ấy rất tốt, lặng lẽ như chưa từng tồn tại.
Nhưng không ngờ, Nhược Lâm lại vô tình phát hiện ra cuốn nhật ký bí mật của tôi.
“Nhược Ninh, cô điên rồi sao? Anh ấy là anh rể tương lai của cô đấy.”
“Sao cô có thể không biết xấu hổ như vậy?”
Những lời đó giống như một nhát dao lạnh lẽo, cắt phăng chút dũng khí cuối cùng của tôi.
Năm đó, tôi chủ động nộp đơn vào một trường đại học ở tỉnh khác.
Tôi thu dọn đồ đạc, rời khỏi nhà, và từ đó chưa từng quay lại lần nào nữa.
Tôi cứ nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không còn dính dáng gì đến Kỷ Hành Chu.
Cho đến khi tôi lần theo manh mối để quay chụp một bản tin điều tra.
Tôi bị một nhóm vệ sĩ không rõ lai lịch bao vây trong khách sạn.
“Cửa thoát hiểm và các lối ra vào thang máy đều phải canh giữ cẩn thận.”
“Khám xét từng phòng một cho tôi.”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang, mỗi lúc một gần.
Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập mạnh đến mức tưởng chừng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tuần trước, một phóng viên trẻ của tòa soạn chúng tôi chỉ vì phỏng vấn nhân vật liên quan mà bị trùm bao tải, đánh gãy ba chiếc xương sườn trong hầm gửi xe.
“Alo, alo.”
Trong tai nghe vang lên giọng nói lo lắng của trợ lý Tiểu Nhiễm.
“Phải làm sao đây chị Nhược Ninh, hay là em báo cảnh sát nhé.”
“Chị tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì đâu, em sợ lắm.”
Tôi nén mồ hôi lạnh, liếc nhanh về phía ban công phòng suite, nghiến răng tháo thẻ nhớ ra.
“Đừng lo, chị có cách trốn.”
Ngay khoảnh khắc tôi leo qua lan can kính của ban công.
Âm thanh quẹt thẻ vang lên ngoài cửa.
Mấy tên vệ sĩ mặc vest đen lập tức xông vào phòng.
“Người đâu?”
“Đây là tầng thượng, không thể chạy thoát được.”
Nghe thấy tiếng động ngày càng áp sát.
Tôi cắn răng, ngậm thẻ nhớ vào miệng, lao thẳng xuống bể bơi lộ thiên bên cạnh.
Vừa bơi ra được vài nhịp, đỉnh đầu tôi đột ngột va phải thứ gì đó cứng rắn.
Tôi hoảng loạn quơ tay mấy cái, lúc này mới nhận ra cảm giác chạm vào hoàn toàn không đúng.
Trong nước có người.
Mặt nước dập dềnh, tầm nhìn mờ nhòe, tôi không thể nhìn rõ gương mặt đối phương.
Nhưng lúc này, tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Tôi chắp tay hướng về phía người đó dưới làn nước, môi mấp máy không thành tiếng.
Làm ơn, cứu tôi với.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, người nọ chỉ hơi khựng lại một nhịp, rồi thong thả trồi lên mặt nước.
Ngay sau đó, một bàn tay lớn vòng qua cổ tôi.
Anh dìm mái tóc dài đang nổi lềnh bềnh xuống, như thể sợ tôi không kiểm soát được cơ thể mà trồi lên mặt nước.
Tôi chỉ đành thất lễ, ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của người nọ.
Tai tôi ù đi, không nghe rõ họ đang nói gì.
Chỉ cảm nhận được phần bụng cứng rắn trước mặt, mỗi khi anh cất tiếng lại khẽ chạm vào gò má tôi, khiến nhịp thở trở nên rối loạn.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Ngay trước lúc tôi cảm thấy phổi mình sắp không chịu nổi nữa.
Bàn tay kia đột ngột dùng lực, kéo tôi từ dưới nước lên.
Bao nhiêu lời cảm ơn còn mắc kẹt trong cổ họng, hơi thở cũng chưa kịp điều hòa.
Ngay khoảnh khắc vừa ngoi lên mặt nước.
Tôi đã nhìn thấy gương mặt điềm nhiên quen thuộc của Kỷ Hành Chu.
Tim tôi thắt lại một nhịp.
Sao lại là anh ấy.
Theo phản xạ, tôi vội vơ lấy chiếc khăn tắm bên cạnh, trùm lên đầu mình.
Kỷ Hành Chu vẫn đứng trong nước, không hề nhúc nhích.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt lộ ra của tôi vài giây, rồi mới bình thản hỏi.
“Cần báo cảnh sát không?”
Tôi lắc đầu liên hồi, vội đến mức cổ tay cũng run lên.
“Đợi người bên ngoài rút hết, tôi sẽ cho người đưa em ra ngoài.”
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Tôi vừa gật đầu, vừa chật vật leo lên bờ hồ, tim vẫn đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Sau khi lên bờ, tôi vẫn không quên giữ phép cúi chào Kỷ Hành Chu một cái để tỏ ý cảm ơn.
Nhưng anh ấy coi tôi như không tồn tại, lại lặn xuống nước, thong thả bơi thêm hai vòng.
Ngồi trên chiếc ghế bên bờ hồ, tôi không khỏi thầm cảm thấy may mắn.
May mà ánh đèn mờ nhạt.
Có thể bạn quan tâm
May mà vốn dĩ anh ấy cũng chưa từng để tâm đến tôi.
Trong lúc cẩn thận lau khô thẻ nhớ, chiếc điện thoại của Kỷ Hành Chu đặt trên bàn bên cạnh bỗng reo lên.
Tôi liếc nhìn qua lớp khăn tắm quấn kín đầu.
Trên màn hình chỉ hiện hai chữ Nhược Lâm.
Điện thoại đổ chuông đủ ba lần, Kỷ Hành Chu mới chậm rãi bước lên bờ, trực tiếp nhấn loa ngoài.
Mắt tôi nhất thời không biết nên nhìn đi đâu, nhưng tai lại vô thức dỏng lên.
“Hành Chu, mấy ngày nữa là sinh nhật em, anh nhất định phải đến nhé.”
“Toàn là bạn học cũ, gặp nhau cho vui, náo nhiệt một chút.”
Gió đêm mang theo hơi lạnh, tôi co người lại, quấn chặt khăn hơn.
Cuộc trò chuyện kéo dài bốn năm phút, nhưng phần lớn đều là Nhược Lâm nói một mình.
Trước khi cúp máy, chị ấy còn dịu dàng bổ sung thêm một câu.
“Em cũng lâu rồi không gặp anh.”
Trong lúc suy nghĩ của tôi trôi dạt không đâu, nhân viên phục vụ khách sạn đẩy xe thức ăn tới, bày ra khá nhiều món.
Kỷ Hành Chu đẩy một đĩa điểm tâm tinh xảo đến trước mặt tôi.
Tôi vội xua tay, hạ giọng khách sáo.
“Anh khách sáo quá rồi, cảm ơn anh, tôi không dùng đâu.”
Kỷ Hành Chu nhìn tôi một lát, rồi cúi mắt nhìn xuống đĩa thức ăn.
“Hồi nhỏ em chẳng phải thích ăn mấy thứ này nhất sao?”
Tôi sững người.
Một tuần trôi qua kể từ lần tình cờ chạm mặt Kỷ Hành Chu ở khách sạn.
Bản tin về vụ giả mạo danh gia vọng tộc cùng hợp đồng thẩm mỹ chui mà tôi mạo hiểm quay được đã thuận lợi phát sóng.
Nhưng cảm giác hoảng loạn vẫn chưa hoàn toàn tan đi, thỉnh thoảng tôi lại thất thần.
“Nhược Ninh.”
Chủ biên gọi mấy lần liền, tôi mới hoàn hồn.
“Đây là giám đốc Lưu, Lưu Bân Thành.”
“Cũng là nhà tài trợ lớn nhất của đài năm nay.”
“Chào ngài, tôi là Nhược Ninh của đài truyền hình Kinh Đô.”
Tôi chỉ định bắt tay xã giao.
Không ngờ tay vừa đưa ra đã bị giám đốc Lưu nắm chặt.
Những ngón tay béo múp đầy mỡ xoa đi xoa lại trên mu bàn tay tôi.
Cái miệng mỗi lần mở ra là bắn ra vài giọt nước bọt, lộ ra hàm răng vàng khấp khểnh.
“Tốt lắm, tốt lắm.”
Ông ta còn vỗ thêm hai cái lên mu bàn tay tôi.
“Đúng là tuổi trẻ tài cao.”
“Bản tin xã hội mấy ngày trước rất hot của đài các cô là do tiểu Nhược làm đúng không.”
Tôi mỉm cười, rút tay về.
“Giám đốc Lưu quá khen rồi.”
Chủ biên dĩ nhiên nhận ra sự chống đối ngầm của tôi.
Bà ấy liếc tôi một cái đầy ẩn ý, hạ giọng.
“Nhược Ninh, có năng lực là một chuyện.”
“Nhưng chỉ có tố chất nghề nghiệp thì không thể tồn tại ở đài truyền hình đâu.”
“Chương trình của cô rating rất tốt, nhưng tài trợ kéo về năm nào cũng đứng cuối.”
“Bị nắm tay một chút thì có mất mát gì đâu, đừng có giả vờ thanh cao.”
“Đừng quên mục đích tôi đưa cô đến buổi tiệc này.”
Trong lòng tôi dâng lên cảm giác ghê tởm khó chịu, nhưng vẫn gật đầu.
Đột nhiên, từ khóe mắt tôi thoáng thấy ngoài cửa phòng bao có một bóng người quen thuộc lướt qua.
Chưa kịp để não bộ phản ứng, tôi đã bị chủ biên đẩy ra ngoài.
“Đừng đứng ngây ra nữa, đi mời giám đốc Lưu một ly.”
Nói là một ly.
Thực tế lại là hết ly này đến ly khác.
Chưa qua mấy vòng, tôi đã hoa mắt chóng mặt, bước chân lảo đảo như giẫm lên mây.
Tôi vừa lẻn được vào nhà vệ sinh, chủ biên đã theo sát phía sau.
Bà ấy khí thế hùng hổ, dáng vẻ như muốn truy cứu.
“Nhược Ninh, mọi người đều đang chờ cô, như vậy có được không.”
“Cô có thật sự nghe những gì tôi nói không.”
“Cơ hội tốt như vậy mà cô còn đùn đẩy.”
“Cô có biết năm ngoái riêng chương trình của Chu Tuyết, Lưu Bân Thành đã đầu tư bao nhiêu tiền không.”
“Cũng đâu có bắt cô làm gì, chỉ là uống vài ly rượu thôi.”
“Cô bày cái vẻ miễn cưỡng đó ra cho ai xem.”
Đầu óc tôi choáng váng, lưỡi cứng lại.
Ú ớ hồi lâu cũng không nói nên lời.
Chủ biên hừ lạnh một tiếng, đưa tay định kéo tôi quay lại.
Đúng lúc này, từ nhà vệ sinh nam bên cạnh, một người chậm rãi bước ra.
Tim tôi đập loạn nhịp.
Quả nhiên tôi không nhìn nhầm.
Động tác kéo người của chủ biên, sau khi nhìn rõ người tới là Kỷ Hành Chu, lập tức khựng lại.
Bà ấy đứng sững hai ba giây.
Rồi đột ngột đổi sắc mặt.
Nở nụ cười nịnh nọt, buông tay tôi, nhanh chóng tiến lại gần.
“Giám đốc Kỷ, đúng là ngài rồi.”
“Đài trưởng của chúng tôi từng muốn gặp ngài, nhưng mãi không có cơ hội.”
“Không ngờ lại trùng hợp như vậy.”
“Ngài cũng dùng bữa ở đây sao, đúng là quá khéo.”



