Bỏ Trốn Khi Đang Mang Thai - Chương 1
Năm đó, tôi chỉ vì một câu nói của anh mà ôm bụng bầu bỏ trốn sang Anh.
“Không thích trẻ con, phiền chết đi được.”
Chỉ một câu như vậy, tôi đã tự cho mình kết luận rằng trong thế giới của Tần Dư Trạch, sẽ không bao giờ có chỗ cho đứa bé trong bụng tôi.
Tôi là chim hoàng yến được anh bao nuôi, là nữ diễn viên từng làm mưa làm gió trong giới giải trí. Anh là thái tử gia Bắc Kinh, đứng trên cao, lạnh lùng và kiêu ngạo. Giữa chúng tôi vốn chỉ là hợp đồng năm năm.
Thế nên tôi chạy.
Chạy một cái là năm năm.
Tôi sinh con, đặt tên ở nhà cho thằng bé là Tiểu Phong. Một mình nuôi con nơi đất khách, tôi cứ ngỡ đời mình sẽ mãi như thế, bình lặng và xa rời anh.
Cho đến ngày anh tìm được tôi.
Lúc đó tôi mới biết, chuyến bay tôi từng đặt về nước năm ấy đã thật sự gặp tai nạn. Anh tưởng tôi chết, suy sụp đến mức gần như tự hủy hoại bản thân.
Anh nói mình không thích trẻ con.
Nhưng anh lại nói: “Anh thích con của chúng ta.”
Tôi từng nghĩ mình chỉ cần tiền là đủ để sống.
Nhưng khi con trai hỏi: “Mẹ ơi, con cũng muốn có bố đến đón ở mẫu giáo,” tôi mới nhận ra mình đã thiếu điều gì đó suốt bao năm.
Giữa hợp đồng một trăm triệu tiền bồi thường và một tờ giấy đăng ký kết hôn, tôi chọn bước về phía anh.
Từ chim hoàng yến bị bao nuôi, tôi trở thành Tần phu nhân.
Từ tổng tài lạnh lùng, anh trở thành người đàn ông vì tôi mà gần như phát điên, vì con trai mà học cách làm một người cha.
Đây không phải câu chuyện lọ lem.
Đây là câu chuyện của hai người trưởng thành, từng vì sợ hãi mà rời xa, cuối cùng lại vì yêu mà quay về bên nhau.
Nếu năm đó tôi không bỏ chạy, có lẽ chúng tôi sẽ không hiểu được giá trị của nhau.
Nếu năm đó anh không tìm kiếm đến cùng, có lẽ tôi đã thật sự mất anh.
Giữa Bắc Kinh phồn hoa, giữa những hiểu lầm và tổn thương cũ, chúng tôi cuối cùng cũng tìm được thứ gọi là gia đình.
Mà gia đình ấy, bắt đầu từ một đứa bé mang tên Tiểu Phong.
*****
Tần Dư Trạch là thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, vì thế ngay cả một “chim sơn ca” bên cạnh anh như tôi cũng được hưởng ké hào quang, ra vào có người đưa đón, bước chân tới đâu cũng có kẻ nể nang.
Tôi tung hoành trong giới giải trí, sống giữa ánh đèn sân khấu và những lời tâng bốc, cứ ngỡ quãng đời rực rỡ ấy sẽ kéo dài không dứt.
Cho đến ngày tôi phát hiện mình có thai.
Tôi cố tình vòng vo hỏi Tần Dư Trạch xem anh có thích trẻ con không. Anh nhếch môi, nụ cười mang ba phần châm chọc, bốn phần khinh thường: “Không thích, phiền chết đi được.”
Tốt lắm. Kế hoạch giải nghệ kèm theo bỏ trốn chính thức khởi động.
Thế nhưng sau đó, trong một đoạn video đang gây sốt trên mạng, dù tôi chỉ lộ ra một góc nghiêng mờ ảo, tối hôm ấy Tần Dư Trạch vẫn đứng sừng sững trước cửa căn hộ của tôi, hàm răng nghiến chặt: “Em tốt nhất nên cho anh một lời giải thích.”
Đúng lúc đó, phía sau tôi vang lên một giọng nói non nớt mà mềm mại: “Chú là ông bố chết sớm của con đúng không?”
Tôi: “...”
Con trai à, con có biết mình đang nói gì không?
“Em mang thai rồi.”
“Ai cơ?”
Tôi giật mình bừng tỉnh, bật dậy trên giường bệnh, khiến chị đại diện đang cầm bệnh án bên cạnh cũng thót tim.
Chị Tề khẽ hắng giọng, ánh mắt lấp lánh: “Em, mang thai rồi.”
“Em? Mang thai á?”
Tôi đảo mắt, cảm giác đất trời như sụp xuống, rồi lại ngã vật ra giường.
Trong giới giải trí, tôi nổi danh là một “yêu nữ”. Kim chủ đứng sau tôi chính là thái tử gia Bắc Kinh. Từ khi được anh bao bọc, cuộc sống của tôi như được dâng tận miệng, cơm áo không phải lo, danh tiếng tự tìm tới.
Vậy mà hôm nay, sự nghiệp bỗng rung chuyển dữ dội. Khi đang quay cảnh ăn uống ở phim trường, tôi đột nhiên buồn nôn trước ống kính, nôn đến mức không kịp che chắn rồi ngất xỉu tại chỗ. Chị Tề cuống cuồng đưa tôi vào bệnh viện.
Kết quả kiểm tra khiến tôi chết lặng.
Tôi mang thai.
Chị Tề vui mừng ra mặt, còn tôi thì cảm thấy tương lai mình như treo lơ lửng trên mép vực. Tần Dư Trạch vốn luôn cẩn trọng, vậy mà vẫn để tôi dính bầu.
Mang thai đồng nghĩa với điều gì? Đồng nghĩa với việc tôi có thể bị đá ra khỏi cuộc đời anh bất cứ lúc nào.
Có thể bạn quan tâm
Tôi không rõ anh có yêu trẻ con hay không, nhưng tôi biết chắc một thái tử gia của giới thượng lưu sẽ chẳng bao giờ chấp nhận một người như tôi sinh con cho mình. Đừng hỏi vì sao tôi nghĩ thế, kịch bản ngôn tình nào mà chẳng viết vậy.
“Mang thai mà em không vui à? Lần này đúng là bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi, phải cười lên chứ.” Chị Tề đặt bệnh án xuống bàn, ánh mắt sáng rỡ.
Tôi thều thào: “Vui, vui lắm.”
Vui vì có khi Tần Dư Trạch vừa về nước đã bóp chết tôi. Tôi thậm chí còn tưởng tượng xong chỗ chôn mình, ở ngoại ô cho thanh tĩnh.
“Trông em chẳng giống đang vui chút nào, hay là cãi nhau với Tần tổng rồi?”
Chị Tề đúng là vị cứu tinh của tôi. Tôi còn chưa kịp bịa lý do, chị đã đưa sẵn cho tôi một cái cớ.
“Đúng vậy ạ, nên chuyện em mang thai chị giữ kín giúp em nhé? Em muốn giải quyết hiểu lầm xong rồi mới nói với anh ấy.”
Chị Tề nhìn tôi từ đầu tới chân, thở dài bất lực: “Được rồi, em là tổ tông của chị, em nói sao thì làm vậy.”
Chị vừa quay người thì cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.
Tôi thiếu kiên nhẫn liếc nhìn.
Chỉ một cái liếc ấy suýt khiến tim tôi ngừng đập. Tần Dư Trạch lẽ ra đang đi công tác, không biết đã đứng ở cửa từ khi nào. Những lời tôi và chị Tề vừa nói, anh nghe được bao nhiêu?
Anh không lên tiếng, chỉ thản nhiên nhìn tôi rồi bước đến bên giường. Tim tôi như bị treo lơ lửng giữa không trung.
“Bí mật gì mà anh không được biết thế?” Tần Dư Trạch ung dung ngồi xuống mép giường tôi, giọng bình thản đến đáng sợ. “Anh đi công tác mấy ngày, em đã tự đưa mình vào viện rồi à?”
Câu này phải để tôi hỏi anh mới đúng.
Hỏi xem tại sao anh lại “tặng” cho tôi một cái mầm non như thế này.
Trợ lý của Tần Dư Trạch đứng cạnh khẽ bổ sung: “Tần tổng lo cho Giang tiểu thư lắm, vừa xuống máy bay là chạy thẳng đến đây.”
Tôi gượng cười, nụ cười cứng đờ như dán lên mặt: “Sao anh không về nghỉ trước đi? Anh mà mệt là em xót lắm đấy.”
Anh đến quá nhanh, nhanh đến mức tôi chưa kịp nghĩ ra lý do nào đủ kín kẽ để che đậy. Trước mặt một con cáo già như Tần Dư Trạch, càng nói nhiều càng dễ lộ sơ hở.
Sự quan tâm giả vờ của tôi dường như khiến anh hài lòng, tâm trạng anh dịu đi rõ rệt: “Có phải lúc anh không ở đây, em lại ăn đồ lạnh nhiều quá đúng không?”
Mắt tôi sáng lên. Đang lo không có cớ, anh lại tự tay đưa cho tôi một cái. Tôi thuận thế gật đầu: “Trời nóng quá nên em ăn mấy miếng kem, không ngờ lại phải vào viện.”
Tần Dư Trạch xoa đầu tôi, ánh mắt khẽ ra hiệu cho trợ lý.
“Giangtiểu thư, Tần tổng biết dạ dày cô không tốt nên đã mời chuyên gia đầu ngành tới khám cho cô.”
Nói xong, trợ lý dẫn bác sĩ vào phòng. Tôi cắn môi, tim đập thình thịch: “Hả?”
Tôi chỉ định chơi chút tâm cơ với anh, ai ngờ anh lại dùng sự tận tâm để đáp trả. Dạ dày tôi vốn chẳng có vấn đề gì, nếu để bác sĩ khám, bí mật kia chẳng phải sẽ lộ sạch sao?
Tôi kéo tay áo anh, giọng mềm đi: “Em không muốn khám đâu, nội soi dạ dày đau lắm, em sợ.” Tôi còn cố nặn ra vài giọt nước mắt.
Tần Dư Trạch kiên nhẫn dỗ dành: “Không đau đâu, anh sẽ dặn họ nhẹ tay. Cơ thể có vấn đề thì phải chữa kịp thời.”
Đúng là người khó lay chuyển.
Tôi đành trở mặt: “Không, em nhất định không khám. Hơn nữa giờ em hết khó chịu rồi, khám ra được gì chứ? Chẳng lẽ lại khám ra em mang thai chắc?”
Sắc mặt Tần Dư Trạch lập tức thay đổi: “Nói bậy bạ gì thế?”
Phản ứng của anh khiến tim tôi lạnh buốt. Chỉ vừa nhắc đến hai chữ mang thai mà anh đã kích động như vậy. Nếu anh biết tôi thật sự có bầu, có khi anh sẽ lập tức đưa tôi lên bàn mổ.
Thấy tôi nhất quyết không hợp tác, anh cuối cùng cũng chiều theo.
“Anh về thay quần áo, tối lại qua với em nhé?”
Trong giới kim chủ, Tần Dư Trạch có thể xem là một ngoại lệ hiếm hoi. Những người khác chỉ biết ra lệnh, còn anh từ đầu đến cuối luôn hỏi ý tôi.
Từ chuyện lớn như có nhận phim này không, đến chuyện nhỏ như trưa nay ăn gì, anh đều hỏi qua tôi. Nếu không hiểu rõ mối quan hệ giữa chúng tôi chỉ là bao nuôi, có lẽ tôi đã tự lừa mình rằng đó là tình yêu.
Chờ anh rời đi, tôi lập tức nhờ người làm cho mình một bộ bệnh án giả. Với đầu óc của anh, chắc chắn anh sẽ kiểm tra hồ sơ. Nếu để anh thấy bệnh án thật, tôi coi như xong.
Bệnh án giả nhanh chóng được đưa đến. Đúng như tôi dự đoán, khi Tần Dư Trạch quay lại, việc đầu tiên anh làm là đưa hồ sơ cho bác sĩ xem. Sau khi hỏi kỹ tôi nên ăn gì, kiêng gì, anh mới tự mình đi mua cơm.
Tôi nằm viện suốt một tuần. Trong khoảng thời gian ấy, anh liên tục chạy qua lại giữa công ty và bệnh viện. Tôi khuyên mấy lần, lần nào cũng bị anh hôn đến mức không thở nổi, coi như kết thúc cuộc tranh luận.
Vừa ra viện, tôi lập tức bảo chị Tề tìm cho tôi một kịch bản có vai bà bầu. Vai nhỏ, thậm chí chỉ là quần chúng cũng được.
Chị Tề mắng qua điện thoại: “Nằm viện xong hỏng não rồi à? Đang là tiểu hoa đỉnh lưu, sao lại đòi đóng vai bà bầu? Em dù gì cũng là ngôi sao lớn, diễn vai nền không thấy tủi thân à?”
Tôi đáp không do dự: “Em chỉ muốn diễn bà bầu. Những thứ khác không quan trọng.”
Dù chị khuyên thế nào tôi cũng không đổi ý. Lần trước tôi chỉ vô tình nhắc đến mang thai mà sắc mặt Tần Dư Trạch đã thay đổi. Tôi muốn mượn vai diễn này để thăm dò xem anh ghét trẻ con đến mức nào. Nếu anh thực sự không thích, tôi đành ôm theo mầm nhỏ này rời đi.
Phá thai là chuyện tôi tuyệt đối không chấp nhận. Tôi hiểu rõ cơ thể mình, hiểu rõ rủi ro. Chuyện đó chẳng khác nào tự đẩy mình vào nguy hiểm.



