Ca Cấp Cứu Phơi Bày Tất Cả - Chương 2
Máy tính làm việc để lại, tôi cần kiểm tra, phòng trường hợp cô mang theo dữ liệu quan trọng của khoa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, không đáp lời, chỉ lặng lẽ thu dọn vài món đồ cá nhân ít ỏi.
Có lẽ vẫn chưa đủ thỏa mãn, cô ta lại bổ sung.
“À, sau này trong khoa nhớ chú ý lời ăn tiếng nói, giữ cho đúng tác phong chuyên nghiệp, đừng giống mấy bác sĩ lang băm ngoài chợ.”
Tôi dừng tay, quay sang nhìn cô ta.
“Vậy cho tôi hỏi, tiêu chuẩn chẩn đoán và mấu chốt phân biệt hội chứng tim do stress cấp tính là gì?”
Sắc mặt Bùi Tuyết lập tức cứng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối.
“Chuyện đó… đương nhiên là phải dựa vào điện tâm đồ với siêu âm tim… đại khái là như vậy…”
Tôi không nói thêm, cũng không buồn nhìn cô ta tiếp.
Bị phớt lờ thẳng thừng, Bùi Tuyết chỉ hừ nhẹ một tiếng đầy khó chịu rồi quay người bỏ đi.
Tôi chợt nhớ lại ba năm trước.
Ngày ấy, viện trưởng tiền nhiệm đích thân đến khoa ICU của Bệnh viện Nhân Dân tỉnh tìm tôi.
Ông nắm tay tôi, giọng đầy chân thành.
“Tiểu Chu, về chỗ bọn chú đi. Chú đảm bảo cho cháu toàn quyền xử lý chuyên môn. Tay nghề hồi sinh tim phổi của cháu là hàng đầu, cứu được rất nhiều người.”
Nghĩ lại bây giờ, chỉ thấy buồn cười.
Sau khi bị giáng xuống làm bác sĩ nội trú, công việc của tôi nhẹ hơn hẳn.
Không còn trực cấp cứu, không còn tham gia phẫu thuật khẩn cấp.
Mỗi ngày chỉ làm đúng những việc trong quy trình.
Đi buồng bệnh, viết bệnh án, kê y lệnh, giao ban đúng giờ, tan ca đúng ca.
Hôm qua, có một ca tai nạn giao thông nghiêm trọng được đưa vào viện. Y tá theo phản xạ gọi tôi.
“bác sĩ Chu, nhanh lên, bệnh nhân nguy kịch rồi.”
Tôi liếc nhìn một cái, giọng bình thản.
“Gọi bác sĩ Bùi Tuyết đi, cô ấy là người phụ trách.”
Y tá cuống quýt.
“Bác sĩ Lý đang ở văn phòng, nói là bận chỉnh lý tư liệu học thuật quan trọng gì đó…”
Tôi không trả lời, quay người rời khỏi phòng bệnh, bước đi dứt khoát.
Tan ca hôm đó, lần đầu tiên tôi không ghé thư viện bệnh viện để tra tài liệu.
Tôi đến một câu lạc bộ đấu kiếm.
Khoác lên người bộ giáp dày nặng, đội mũ bảo hộ, tay nắm chặt chuôi kiếm lạnh buốt.
Mỗi nhát kiếm vung xuống, tôi trút ra hết uất ức, phẫn nộ và nỗi nghẹn ngào tích tụ trong lòng.
Ngày hôm sau, trong nhóm WeChat của khoa, Bùi Tuyết gửi một tập tin.
“Về việc thử nghiệm cải tiến quy chuẩn viết bệnh án, tiến tới đồng bộ với hệ thống hồ sơ y tế quốc tế.”
Tôi mở ra xem.
Một file PDF dài hơn chục trang, dày đặc biểu đồ, khái niệm và trích dẫn.
Cô ta tự biên soạn một bộ mẫu bệnh án mới, yêu cầu mọi thuật ngữ bắt buộc phải viết đầy đủ theo chuẩn của Hội Y học Quốc gia, tuyệt đối không được viết tắt.
Không chỉ vậy, mỗi ca còn phải kèm theo phân tích dữ liệu và trích dẫn y văn liên quan.
Cả nhóm chat im phăng phắc.
Có thể bạn quan tâm
Vài giây sau, điện thoại tôi rung liên tục vì tin nhắn riêng từ đồng nghiệp.
“Chị Ánh Ngọc, con nhỏ đó bị làm sao vậy, viết bệnh án mà như đang làm luận văn tốt nghiệp.”
“Tụi mình là bác sĩ chứ đâu phải diễn giả học thuật, bệnh nhân cần được cứu chứ đâu cần mớ lý thuyết đó.”
“Hôm nay đi buồng bệnh, cô ta bắt y tá gọi nhịp tim là tần suất co bóp cơ tim, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.”
“Cái gọi là chuẩn quốc tế chỉ làm khổ bác sĩ thôi, còn bệnh nhân thì bị chậm trễ.”
“Đúng kiểu bác sĩ PowerPoint, chỉ đứng chỉ tay năm ngón.”
Tôi nhìn dòng thông báo đầy vẻ tự đắc của Bùi Tuyết trong nhóm, im lặng.
Một đồng nghiệp lớn tuổi lén nhắn riêng, nhờ tôi giải thích mấy thuật ngữ chuẩn hóa trong tài liệu.
Tôi không nói nhiều, chỉ âm thầm giải thích rõ ràng rồi tắt điện thoại.
Sự im lặng không phản kháng của tôi, đối lập với kiểu chỉ đạo cứng nhắc của Bùi Tuyết, tạo thành hai thái cực rõ rệt trong khoa.
Trước đây, tôi là người mà cả khoa đặt trọn niềm tin.
Chỉ cần tôi có mặt, dù ca cấp cứu phức tạp đến đâu, ai cũng an tâm.
Còn bây giờ.
Chỉ cần xuất hiện bệnh nhân nặng, cả khoa liền rối loạn như ong vỡ tổ.
Bùi Tuyết thì đứng một chỗ, dùng mớ thuật ngữ học thuật do chính mình đặt ra để chỉ đạo người khác, bản thân tuyệt nhiên không trực tiếp ra tay.
Sự bất mãn âm thầm tích tụ.
Đồng nghiệp bắt đầu thì thầm nhắc lại những ngày tôi còn phụ trách, khi mọi thứ vẫn vận hành trơn tru, có quy củ.
Tôi biết.
Họ đang chờ.
Chờ một cuộc khủng hoảng thật sự.
Một biến cố đủ lớn để lớp vỏ yên ổn giả tạo kia hoàn toàn sụp đổ.
Tôi nộp đơn xin nghỉ phép lên Kiều Phương, đúng ba mươi ngày.
Đó là toàn bộ số ngày nghỉ tôi tích góp suốt năm năm làm việc, chưa từng dùng đến.
Vừa nhìn thấy đơn, sắc mặt bà ta lập tức sa sầm.
“Chu Ánh Ngọc, cô có ý gì đây.”
Bà ta hất tay, ném thẳng tờ đơn về phía tôi.
“Khoa đang thiếu người như vậy, cô lại xin nghỉ dài hạn, cô cố tình đối đầu với tôi sao.”
Giọng bà ta hạ thấp, mang theo ý đe dọa.
“Đừng tưởng bị đẩy xuống làm bác sĩ nội trú là xong chuyện. Sự nghiệp hành nghề của cô còn dài, chọc giận tôi, tôi có rất nhiều cách khiến cô không trụ nổi trong ngành.”
“Tiếp tục như thế, không chỉ là giáng chức đâu, tôi hoàn toàn có thể đuổi việc cô ngay lập tức.”
Tôi không nói gì.
Chỉ lấy ra bản kết quả kiểm tra sức khỏe mới làm vài hôm trước, đặt lên bàn bà ta.
“Trưởng khoa Kiều, dạo gần đây tôi bị rối loạn nhịp tim, bác sĩ khuyên nên nghỉ ngơi.”
Giọng tôi bình tĩnh, ánh mắt không dao động.
“Làm việc trong môi trường áp lực cao kéo dài ảnh hưởng rất xấu đến tim mạch.



