Ca Cấp Cứu Phơi Bày Tất Cả - Chương 9
Tôi đứng trước cửa kính ICU một lát, nhìn nhịp tim ổn định nhảy đều trên màn hình theo dõi của một bệnh nhân vừa qua cơn nguy kịch đêm qua.
Cảm giác ấy rất quen thuộc.
Nhưng cũng rất khác.
Không còn là sự căng thẳng đến nghẹt thở của những ngày phải gồng mình chứng minh, không còn nỗi bất an bị soi mói hay nghi ngờ. Chỉ là một sự bình thản rất sâu, giống như đứng vững trên nền đất chắc chắn, biết rõ mình đang ở đâu và vì sao mình ở đây.
Tôi ký tên vào hồ sơ ca trực, dặn dò vài câu với điều dưỡng rồi quay về văn phòng.
Trên bàn làm việc, ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, rơi lên tấm bảng tên quen thuộc. Bác sĩ Chu Ánh Ngọc. Phó trưởng khoa Ngoại Tim Mạch.
Danh xưng ấy không còn mang theo cảm giác xa lạ hay nặng nề. Nó chỉ đơn giản là một phần của tôi, giống như đôi tay này, nhịp tim này.
Một bác sĩ trẻ gõ cửa bước vào, nét mặt vừa hồi hộp vừa kính trọng.
“Chị Ánh Ngọc, ca hội chẩn chiều nay… chị có thể tham gia giúp tụi em không ạ?”
Tôi gật đầu.
“Được, đưa hồ sơ cho tôi xem trước.”
Cậu ấy mừng rỡ, cúi đầu cảm ơn rồi rời đi.
Tôi lật hồ sơ, chăm chú đọc từng dòng. Ngoài kia, bệnh viện vẫn vận hành như một cỗ máy khổng lồ, không ngừng nghỉ. Sinh ly tử biệt mỗi ngày đều diễn ra, nhưng khác với trước đây, tôi không còn cảm giác mình phải một mình gánh vác tất cả.
Tôi đã có một đội ngũ.
Có những người trẻ sẵn sàng học hỏi, có những đồng nghiệp hiểu và tin tôi.
Và quan trọng hơn, tôi có thể lựa chọn.
Buổi trưa, tôi nhận được tin nhắn của Cố Khang.
“Hôm nay anh tan làm sớm. Tối về nấu canh cho em nhé?”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, khóe môi khẽ cong lên.
“Ừ.”
Chỉ một chữ đơn giản, nhưng lại mang theo cảm giác an yên mà trước đây tôi chưa từng có.
Chiều hôm đó, ca hội chẩn kéo dài hơn dự kiến. Một bệnh nhân lớn tuổi, nhiều bệnh nền, nguy cơ phẫu thuật cao. Cả phòng im lặng khi tôi đưa ra phương án cuối cùng, cân nhắc giữa rủi ro và cơ hội sống sót.
Không ai thúc ép.
Không ai nghi ngờ.
Họ chờ tôi nói xong, rồi gật đầu.
Quyết định được thông qua.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng.
Sự tôn trọng không đến từ việc bạn hy sinh bao nhiêu, nhẫn nhịn bao nhiêu, mà đến từ việc bạn đứng vững ở vị trí của mình, không lùi bước trước bất công, cũng không đánh mất nguyên tắc vì bất kỳ ai.
Tan ca, tôi bước ra khỏi bệnh viện khi trời đã ngả chiều.
Cố Khang đứng dựa vào xe, thấy tôi liền giơ tay vẫy, ánh mắt sáng lên rất tự nhiên, không có sự ngưỡng mộ quá mức, cũng không có áp lực so sánh.
Chỉ là niềm vui khi nhìn thấy người mình yêu.
“Có mệt không?” anh hỏi.
“Tạm ổn.” Tôi mở cửa xe, ngồi xuống. “Hôm nay có một ca khó.”
Anh không hỏi thêm, chỉ gật đầu.
“Về nhà nghỉ ngơi. Canh sắp hầm xong rồi.”
Có thể bạn quan tâm
Chiếc xe lăn bánh, hòa vào dòng người tan tầm.
Bên ngoài cửa kính, thành phố lên đèn, nhộn nhịp và xa lạ, nhưng trong xe lại là một không gian rất yên tĩnh.
Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt một lát.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại những ngày cũ.
Những đêm trực trắng, những ánh nhìn nghi ngờ, những lời buộc tội lạnh lùng, những khoảnh khắc tôi từng tự hỏi mình đã làm sai ở đâu.
Giờ nghĩ lại, tôi không còn cảm thấy đau nữa.
Chỉ thấy mọi thứ giống như một con đường bắt buộc phải đi qua, để tôi học cách không đặt giá trị của bản thân vào tay người khác.
Khi xe dừng trước cửa nhà, mùi thức ăn ấm áp đã lan ra từ căn bếp.
Tôi thay giày, đặt túi xuống, bước vào trong.
Cố Khang đứng bên bếp, quay đầu lại nhìn tôi, nụ cười rất nhẹ.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra.
Hạnh phúc không phải là khi bạn đứng trên đỉnh cao nhất, được tất cả vỗ tay tán thưởng.
Mà là khi bạn trở về nhà sau một ngày dài, không cần phòng bị, không cần giải thích, chỉ cần là chính mình.
Tối đó, sau bữa ăn, tôi ngồi bên cửa sổ, đọc lại một số tài liệu nghiên cứu mới.
Cố Khang ngồi đối diện, lau kiếm tập luyện, động tác gọn gàng, thuần thục.
Hai thế giới khác nhau, nhưng lại song song tồn tại rất tự nhiên.
Anh ngẩng lên nhìn tôi.
“Cuối tuần này, em có muốn về quê không? Mẹ anh hỏi thăm em.”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.
“Được.”
Không còn cảm giác lo lắng hay áp lực như trước kia khi nhắc đến gia đình hay tương lai.
Chỉ là một kế hoạch rất bình thường.
Trước khi đi ngủ, tôi đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong đó.
Ánh mắt bình tĩnh, sống lưng thẳng, không còn sự do dự hay hoài nghi.
Tôi biết mình vẫn sẽ tiếp tục đối mặt với những ca bệnh khó, những quyết định nặng nề, những thử thách không tên.
Nhưng tôi cũng biết, dù thế nào đi nữa, tôi sẽ không quay lại con người từng đánh đổi bản thân để đổi lấy sự công nhận rẻ rúng.
Tôi là bác sĩ.
Là người yêu.
Là chính tôi.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn không ngủ.
Còn tôi, cuối cùng cũng có thể yên tâm khép lại một chương cũ, bước về phía trước, không ngoảnh đầu lại.
Không phải vì đã quên hết đau đớn.
Mà vì tôi đã không còn cần chứng minh điều gì với quá khứ nữa.



