Tóm tắt
Lâm Dự là một cô gái mồ côi cha từ nhỏ, được Tần Thừa Khải, đồng đội cũ của cha cô, nhận nuôi và cho gọi là chú nhỏ. Trong quá trình lớn lên dưới sự che chở và nuông chiều của Tần Thừa Khải, tình cảm của Lâm Dự dần vượt khỏi ranh giới đúng đắn, trở thành thứ tình cảm không nên có. Khi phát hiện điều đó, Tần Thừa Khải vì muốn cắt đứt suy nghĩ ấy đã đưa Lâm Dự vào một trại giáo dưỡng với danh nghĩa uốn nắn và cải tạo.
Tại trại giáo dưỡng, Lâm Dự bị đối xử tàn bạo, chịu đủ mọi hình thức tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần, khiến cô dần trở nên trống rỗng, mất cảm giác về đau đớn và cảm xúc. Hai năm sau, Tần Thừa Khải đón cô trở về, nhưng những tổn thương đã ăn sâu không thể hàn gắn. Lâm Dự âm thầm lên kế hoạch rời đi, cắt đứt hoàn toàn với cuộc sống cũ.
Trong khi đó, Tần Thừa Khải chuẩn bị kết hôn với Hứa Tuyết Như. Hứa Tuyết Như ghen ghét và coi Lâm Dự là mối đe dọa, liên tục hãm hại cô, từ việc vu oan đẩy ngã cầu thang, ép truyền máu, cho đến việc sắp đặt một vụ làm nhục tàn nhẫn. Tần Thừa Khải nhiều lần tin lời Hứa Tuyết Như, lạnh lùng trừng phạt Lâm Dự, vô tình đẩy cô trở lại nỗi ám ảnh kinh hoàng của trại giáo dưỡng.
Không chịu nổi sự tuyệt vọng cùng cực, Lâm Dự lựa chọn cái chết ngay trong ngày cưới của Tần Thừa Khải. Cái chết của cô khiến Tần Thừa Khải sụp đổ hoàn toàn. Trong đau đớn và hối hận, anh điều tra ra toàn bộ sự thật về trại giáo dưỡng và những tội ác đã gây ra cho Lâm Dự, rồi tự tay trừng phạt những kẻ liên quan. Anh cũng đối mặt với Hứa Tuyết Như, vạch trần bản chất thật của cô ta và chấm dứt mối quan hệ.
Mang nỗi ám ảnh và tội lỗi không thể tha thứ, Tần Thừa Khải tin rằng chỉ khi tự mình chịu đựng những đau đớn mà Lâm Dự từng chịu, linh hồn cô mới chịu xuất hiện. Trong khoảnh khắc linh hồn Lâm Dự hiện ra, cô nguyền rủa anh phải sống trong thống khổ suốt đời. Sau đó, linh hồn cô tan biến hoàn toàn.
Cuộc đời Tần Thừa Khải từ đó rơi vào vực sâu. Anh mất tất cả địa vị, tài sản và sức khỏe, trở thành một kẻ tàn phế bị xã hội ruồng bỏ, sống trong dằn vặt và tuyệt vọng cho đến khi chết cô độc giữa mùa đông, không ai nhận xác.
Truyện khép lại bằng sự giải thoát muộn màng của Lâm Dự khỏi mọi đau khổ, và cái giá nghiệt ngã mà Tần Thừa Khải phải trả cho sự mù quáng, kiểm soát và chậm trễ trong việc nhận ra tình yêu và trách nhiệm của mình.