Cả Đời Mất Nhau - Chương 11
Muốn sống cũng không nổi, muốn chết cũng không xong.”
Lời nguyền rủa rơi xuống, nặng nề đến mức ánh mắt anh lập tức vỡ ra thành từng mảnh tuyệt vọng.
Anh còn chưa kịp nói thêm một câu, một lực vô hình đã kéo mạnh linh hồn tôi rời khỏi nơi đó.
Trong mắt anh, hình dáng tôi mỗi lúc một xa, mỗi lúc một nhạt, cuối cùng tan biến như làn khói mỏng.
Khoảnh khắc ấy, biểu cảm của Tần Thừa Khải như bị nghiền nát.
Đau đớn, hoảng loạn, tuyệt vọng hòa trộn vào nhau, bóp nghẹt từng nhịp thở.
Nước mắt anh tuôn ra không sao kìm được, từng giọt rơi xuống nền đất lạnh, vỡ vụn thành những tiếng đau đớn khiến người ta rùng mình.
Anh vụng về đưa tay lau đi, nhưng càng lau, nước mắt càng trào ra, như thể cơ thể phản bội lại ý chí, ép anh phải đối diện với sự mất mát.
Đôi chân đã bị tra tấn đến kiệt quệ run rẩy dữ dội, chỉ cần một cơn gió cũng đủ khiến anh ngã gục.
Anh cố bước về phía nơi tôi vừa biến mất, muốn níu lại, muốn gọi tôi quay về, muốn nói ra những lời chưa kịp thốt.
Anh yêu tôi.
Anh không thể thiếu tôi.
Xin tôi đừng rời bỏ anh.
Nhưng hai chân anh nặng nề như bị đóng chặt xuống đất, không thể nhích nổi dù chỉ một bước.
Cuối cùng, một tiếng gào xé toạc lồng ngực bật ra:
“A…”
Đó không còn là tiếng của một vị thiếu tướng kiêu ngạo và lạnh lùng.
Đó là tiếng gào của một người đàn ông đã đánh mất linh hồn mà mình yêu nhất.
Anh khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa cơn bão.
“Vì sao… vì sao lại thành ra thế này…”
Câu hỏi lặp đi lặp lại, nhưng không có ai trả lời.
Bởi anh hiểu rất rõ, tất cả đã không còn đường cứu vãn.
Anh đã đánh mất tôi.
Vĩnh viễn.
Tần Thừa Khải thất thần nhìn vào khoảng không nơi tôi vừa tan biến, cố chấp tin rằng chỉ cần nhìn đủ lâu, tôi sẽ quay trở lại.
Mưa dần thưa hạt.
Còn anh thì gục xuống, ngất lịm ngay tại chỗ, thân thể đổ sập như một khúc gỗ mục.
Tiếng hốt hoảng vang lên xung quanh:
“Thiếu tướng ngã rồi.”
“Mau gọi cấp cứu.”
Đèn xe cứu thương quét sáng cả con đường, chiếu thẳng vào gương mặt trắng bệch và tuyệt vọng của người đàn ông đã mất đi tất cả.
Chỉ trong vòng một tháng, cái tên Tần Thừa Khải, người từng oai phong một thời, danh tiếng lẫy lừng, biến mất khỏi thế giới này như chưa từng tồn tại.
Mọi sản nghiệp đứng tên anh lần lượt sụp đổ, bị thâu tóm hoặc tan rã như làn khói.
Còn anh, nằm lặng lẽ trong một căn phòng bệnh tĩnh mịch, trên tay cắm ống truyền, thân thể tàn phế.
Sau lần cấp cứu ấy, Tần Thừa Khải hoàn toàn ngã quỵ.
Nửa người liệt, nửa khuôn mặt méo lệch, đến cả việc tự chăm sóc bản thân cũng trở thành điều xa xỉ.
Bàn tay từng cầm súng vững vàng, giờ run rẩy đến mức không thể đưa nổi muỗng cháo lên miệng.
Giường bệnh luôn loang lổ nước canh và thuốc bổ bị đổ ra.
Có thể bạn quan tâm
Anh không còn là vị thiếu tướng cứng rắn ngày nào.
Anh giống một ông lão tàn tật, mệt mỏi và suy sụp, trên người chi chít những vết thương cũ mới chồng lên nhau.
Có những vết là do anh trong lúc mê man đã tự làm đau chính mình.
Nhiều đêm, anh tỉnh rồi lại mê, miệng lặp đi lặp lại duy nhất một cái tên:
“Lâm Dự…”
Âm thanh ấy như tiếng than của một linh hồn đã bị nghiền nát, cạn kiệt sinh khí.
Cuối tháng, số tiền ít ỏi trong tài khoản dùng để điều trị cũng cạn sạch.
Không ai đứng ra đóng thêm viện phí.
Không ai đến thăm.
Bệnh viện làm thủ tục đưa anh ra khỏi khu điều trị.
Anh bị bỏ lại ngoài cổng như một món đồ không còn giá trị.
Những ngày sau đó, Tần Thừa Khải chỉ có thể bới đất tìm thức ăn thừa, hoặc ngồi co ro bên thùng rác để cầm hơi.
Thân hình từng cao lớn rắn chắc giờ chỉ còn da bọc xương, mùi hôi khiến người qua đường phải tránh xa.
Hễ anh tiến lại gần ai, lại bị xua đuổi, thậm chí đánh đập không chút thương tình.
Mùa đông kéo đến, rét cắt da cắt thịt.
Thân thể đầy bệnh tật của anh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Những cơn đau dày vò xé nát cơ thể.
Không ai giúp.
Không ai tiếc thương.
Không một hơi ấm.
Cuối cùng, Tần Thừa Khải chết trong một góc tường lạnh lẽo giữa mùa đông, khép lại cuộc đời trong sự cô độc tuyệt đối.
Không người nhận xác.
Không người thân.
Không bạn bè.
Không một nén hương.
Thi thể anh được chôn sơ sài ngoài bãi đất hoang, lạnh lẽo và tùy tiện.
Đến khi xuân sang, đất trời đổi sắc, một con chó hoang đánh hơi được mùi còn sót lại, đào lên và cắn xé những tàn dư cuối cùng của một đời oai hùng.
Dưới bầu trời xanh trong và yên ả ấy, mọi thứ dường như đều đang bắt đầu lại.
Giống như một cánh chim nhỏ mang tên Dự, cuối cùng đã được bay về tự do, không còn bị xiềng xích bởi bất kỳ ai nữa.
*****
Sau khi Tần Thừa Khải chết, thế giới vẫn tiếp tục xoay chuyển như chưa từng vì một con người mà dừng lại.
Mùa xuân năm ấy đến rất nhanh. Tuyết tan, đất ẩm, cỏ non mọc lên từ những khe nứt lạnh lẽo. Nơi anh nằm xuống, không bia mộ, không tên tuổi, chỉ là một gò đất thấp lẫn vào hoang vu, sớm bị gió mưa san phẳng. Người đời không còn nhắc đến anh. Quân đội có người mới. Tin tức có đề tài khác. Mọi thứ từng oanh liệt, từng khiến người ta ngước nhìn, cuối cùng cũng trở thành tro bụi.
Còn tôi.
Linh hồn tôi, sau khoảnh khắc rời khỏi anh, đã không còn bị kéo ngược lại trần thế nữa.
Không đau, không hận, không lưu luyến.
Tôi trôi đi rất lâu.



