Cả Đời Mất Nhau - Chương 3
Tôi muốn cô ta cạn sạch.”
Tay y tá khẽ run khi cầm kim tiêm, nhưng không ai dám làm trái.
Tôi không vùng vẫy.
Chỉ lặng lẽ nằm đó, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà trắng toát.
Khi mũi kim cắm vào tĩnh mạch, cảm giác lạnh buốt lan nhanh khắp cơ thể, tiếp theo là cơn choáng váng dữ dội khi máu bị rút đi từng chút.
Cơ thể tôi khẽ run theo phản xạ, nhưng vẫn cắn chặt răng, không để phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Từng túi máu dần đầy lên.
Da tôi tái nhợt, môi không còn sắc, đầu ngón tay lạnh dần.
Nhưng tôi vẫn im lặng.
Hứa Tuyết Như khoanh tay đứng bên, ánh mắt chăm chú nhìn từng vạch máu tăng lên trong túi, vẻ mặt tràn đầy khoái cảm lạnh lẽo:
“Lâm Dự, cô đúng là quái dị. Thành ra thế này rồi mà vẫn không kêu nổi một tiếng.”
Tôi không trả lời.
Chỉ để mặc cơn choáng váng cuộn trào, nhấn chìm ý thức.
Mọi thứ trước mắt dần nhòe đi.
Trong tai tôi chỉ còn lại tiếng máu chảy đều đều, cùng tiếng cười không che giấu của Hứa Tuyết Như.
“Rút xong thì đổ hết đi.”
Cuối cùng, ý thức tôi không thể chống đỡ thêm.
Mắt tối sầm, toàn thân chìm vào bóng tối vô tận.
Khi tỉnh lại, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng lên mặt tôi.
Nhưng ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu không phải là hôm nay trời đẹp thế nào.
Mà là chỉ còn bốn ngày nữa thôi, tôi sẽ rời khỏi địa ngục này.
Tôi vừa định xuống giường thì vô tình nhìn thấy trên tủ đầu giường có một phần xôi nếp, đúng loại tôi thích nhất.
Trước kia, mỗi lần tôi bị ốm, dù mưa gió thế nào, Tần Thừa Khải cũng nhất định tìm mua cho bằng được món này để dỗ tôi vui.
Tôi đưa tay cầm lấy, máy móc nhét từng miếng vào miệng.
Ngày trước, tôi từng nghĩ nó rất ngọt.
Còn bây giờ, chỉ cảm thấy đắng chát lan thẳng đến tim.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị đẩy ra.
Tần Thừa Khải bước vào, trên tay cầm điện thoại của tôi, sắc mặt sa sầm vì giận dữ.
“Lâm Dự, cháu mua vé máy bay làm gì?”
Tôi khựng lại trong chớp mắt, rồi thản nhiên buông ra một lời nói dối đã chuẩn bị sẵn:
“Ở trại giáo dưỡng quá lâu rồi, cháu muốn đi du lịch một chuyến, đổi không khí.”
Ánh mắt Tần Thừa Khải đầy nghi ngờ, dường như còn muốn truy hỏi thêm.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của chú vang lên.
Giọng Hứa Tuyết Như ở đầu dây bên kia yếu ớt, mang theo tiếng khóc:
“Thừa Khải, đầu em đau quá…”
Có thể bạn quan tâm
Chú lập tức quay người rời đi, sự lo lắng hiện rõ, bỏ lại câu hỏi còn dang dở.
Những ngày tiếp theo, Tần Thừa Khải không xuất hiện thêm lần nào.
Còn tôi thì lặng lẽ đếm từng ngày, chờ đến lúc rời khỏi nơi này.
Đến ngày xuất viện, chú đến đón tôi cùng Hứa Tuyết Như.
Xe đi được nửa đường thì khu tiếp đón của quân khu gọi tới, nói việc trang trí hôn lễ xảy ra trục trặc.
Xe rẽ hướng, Tần Thừa Khải xuống xe xử lý cùng người phụ trách.
Còn Hứa Tuyết Như thì kéo mạnh tôi vào phòng nghỉ của khu tiếp đón.
Giọng cô ta sắc lạnh, như lưỡi dao kề sát:
“Lâm Dự, ngày mai tôi và Thừa Khải kết hôn rồi. Cô còn mặt mũi ở đây sao?”
“Nếu đã không chịu tự đi, vậy đừng trách tôi không nương tay.”
Dứt lời, cô ta vỗ tay một cái.
Cánh cửa phòng bị đạp bật mở.
Một nhóm đàn ông lôi thôi, quần áo rách rưới, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào phòng.
Cùng lúc đó, Hứa Tuyết Như xé rách váy mình, vò loạn mái tóc, rồi lao ra cửa hét thất thanh:
“Cứu em với. Thừa Khải. Cứu em.”
Đúng lúc ấy, Tần Thừa Khải xử lý xong việc, nghe tiếng kêu liền chạy tới.
Hứa Tuyết Như nhào vào lòng chú, nước mắt giàn giụa, giọng run rẩy:
“Thừa Khải, là Lâm Dự. Cô ấy dẫn bọn họ tới, muốn làm nhục em. Cô ấy hận em, muốn hủy hoại em.”
Tần Thừa Khải chết lặng nhìn tôi, gương mặt nhanh chóng phủ kín cơn giận bị đè nén.
“Lâm Dự, cháu đúng là không còn thuốc chữa.”
Tôi vừa mở miệng định giải thích thì chú đã lạnh lùng cắt ngang:
“Không cần nói nữa.”
Giọng chú lạnh đến mức khiến không khí trong phòng như đông cứng:
“Cháu đã thích hại người như vậy, thì ở lại đây một đêm cho biết.”
Nói xong, chú bế Hứa Tuyết Như rời đi, không quay đầu lại dù chỉ một lần.
Tim tôi như bị bóp nghẹt, máu trong người dường như rút sạch.
Trong đầu tôi dồn dập hiện lên những ký ức u ám của trại giáo dưỡng, căn phòng tối bị khóa chặt, những hình phạt lạnh lẽo, những gương mặt áp sát đầy ám ảnh.
Cơ thể tôi run lên không kiểm soát, hai chân mềm nhũn.
“Chú nhỏ, xin đừng bỏ cháu ở đây.”
Tôi quỳ sụp xuống sàn, liên tục dập đầu.
Âm thanh trán va vào nền gạch vang lên nặng nề, đau đến choáng váng.
“Cháu sai rồi. Chú nhỏ, xin chú mang cháu đi. Cháu không thể ở lại đây.



