Cả Đời Mất Nhau - Chương 8
Đừng tiếp tục.
Tôi gào lên trong gió, mong có thể gọi về cơn cuồng phong như lúc trước, che khuất ánh mắt sắc lạnh ấy, dập tắt cơn phẫn nộ đang dâng lên trong lòng chú.
Không ngờ tiếng gào yếu ớt của một linh hồn như tôi, lại thực sự kéo đến một cơn gió điên cuồng.
Gió rít gào từng đợt, bầu trời sầm xuống, sấm sét cuộn trào.
Một tia sét xé toạc không trung, bổ thẳng xuống mái trại giáo dưỡng phía sau tôi.
Phòng giám sát lập tức hỗn loạn.
Các nhân viên hoảng sợ co rúm, không ai dám chạm vào bất cứ thiết bị nào.
Nhưng Tần Thừa Khải thì không chớp mắt lấy một lần.
Chú lạnh lùng chỉ tay về phía những kẻ từng xuất hiện trong đoạn ghi hình.
Không cần lời thừa, chú lôi từng người ra khỏi hàng.
Quân nhân bên cạnh lập tức khống chế, giữ chặt từng kẻ.
Tần Thừa Khải cầm cây gậy đen quen thuộc, không hề do dự.
Cánh tay vung lên.
Nện thẳng xuống.
Một tiếng.
Rồi hai tiếng.
Rồi ba tiếng.
Từng cú đánh nặng nề giáng xuống như trút cả bầu trời phẫn nộ lên những kẻ từng giày xéo Lâm Dự.
Không ai dám can ngăn.
Không ai ngăn nổi.
Tiếng kêu gào vang lên chói tai trong phòng giám sát, dội khắp trại giáo dưỡng, át cả tiếng sấm bên ngoài.
Bàn tay Tần Thừa Khải nhuốm đầy máu.
Nhưng ánh mắt đỏ rực ấy không hề dao động.
Chú nghĩ đến tất cả những gì tôi từng phải gánh chịu, lại thấy vẫn chưa đủ, vẫn chưa trả đủ.
Từng cú đánh giáng xuống không phải để thỏa mãn cơn giận, mà là trút sạch tội lỗi, oán hận và những gì còn sót lại trong trái tim đã vỡ vụn của chú.
Cơ thể chú run lên vì kiệt sức, cánh tay tê dại không còn cảm giác.
Sàn nhà loang lổ một màu đỏ nặng nề.
Cuối cùng, chú mới chậm rãi buông tay.
Chú cúi đầu nhìn bàn tay dính máu của chính mình, ánh mắt trống rỗng, trong đầu chỉ hiện lên một hình ảnh duy nhất.
Là tôi.
…
Còn tôi, hồn phách lơ lửng ngoài cửa sổ, nghe tất cả mà lòng rỗng không.
Tiếng kêu gào bên trong khiến tôi khẽ run lên, nhưng không phải vì xúc động.
Mà vì mệt mỏi.
Chú làm vậy để làm gì.
Để bù đắp sao. Để nói rằng chú đau lòng ư.
Muộn rồi.
Tôi nhìn từng tốp quân nhân nối tiếp nhau tiến vào trại.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng ra lệnh, tiếng kêu cứu, tiếng cầu xin chồng chéo không dứt.
Nơi từng khoác lên mình cái tên trại giáo dưỡng, lúc này chẳng khác nào một con quái vật bị lột bỏ lớp vỏ giả tạo.
Hàm răng nhọn hoắt lộ ra, mùi tanh nồng lan khắp nơi, toàn bộ tội ác cuối cùng cũng bị phơi bày dưới ánh sáng.
Nhưng trong tôi chỉ còn lại cảm giác mệt mỏi.
Rất mệt.
Tại sao ngay cả khi đã chết, tôi vẫn không được yên.
Ngay cả khi không còn thân xác, tôi vẫn phải chứng kiến tất cả những thứ này.
Nếu có thể lựa chọn, tôi chỉ muốn được nhắm mắt.
Có thể bạn quan tâm
Vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.
Nếu địa ngục thật sự tồn tại, thì nơi này chính là nó.
…
Sau khi trừng phạt từng người, Tần Thừa Khải dần dần bình tâm trở lại.
Chú giơ tay lên, tự tát vào mặt mình hai cái.
Âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng đã lặng như tờ.
Hai bên má đỏ rực vì đau, nhưng chừng đó vẫn không đủ để xoa dịu sự giày vò trong lòng chú.
Tất cả những gì tôi phải chịu, đều là do chú.
Mọi đau đớn, mọi vết thương, đều xuất phát từ quyết định của chú năm xưa.
Một quân nhân tiến đến, nghiêm người báo cáo:
“Thiếu tướng, bọn họ vẫn còn chống cự. Xin anh chỉ thị bước tiếp theo.”
Câu nói kéo Tần Thừa Khải ra khỏi dòng suy nghĩ dằn vặt.
Chú quay phắt lại, trong ánh mắt giờ chỉ còn lại hận ý.
Khắp các dãy hành lang, mùi khói cháy bắt đầu lan ra.
Tôi đứng bên ngoài, lặng lẽ dõi theo cảnh hỗn loạn bên trong.
Có người hoảng loạn tìm cách trèo qua cửa sổ trốn chạy, nhưng lập tức bị kẻ khác túm lại, kéo ngược vào trong.
Tôi nhìn thấy tất cả.
Cũng tận mắt chứng kiến Tần Thừa Khải bước ra từ phòng giám sát, giọng lạnh lùng ra lệnh:
“Niêm kín toàn bộ cửa sổ.”
Chú ném thẳng một ngọn đuốc vào trong.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng căn phòng.
Bên trong vẫn còn những tiếng đập cửa, tiếng gào thét, tiếng cầu xin tuyệt vọng.
Nhưng tất cả đều vô nghĩa.
Giống như năm xưa, tôi từng tuyệt vọng gõ vào trái tim của Tần Thừa Khải, và không nhận lại bất cứ hồi đáp nào.
Mọi thứ kết thúc trong im lặng và ánh lửa đỏ rực.
…
Đúng lúc ấy, điện thoại của chú rung lên.
“Thiếu tướng, sự cố trong ngày trao huy chương có dấu hiệu bị sắp đặt.”
Tần Thừa Khải lập tức cúp máy.
Không chần chừ, chú xoay người rời đi, sắc mặt lạnh như băng tuyết.
Chú biết chuyện này có liên quan đến Hứa Tuyết Như.
…
Lúc đó, Hứa Tuyết Như vừa thu dọn xong hành lý, chuẩn bị rời khỏi thành phố.
Khi mở cửa xe, cô ta sững người khi thấy Tần Thừa Khải từ xa bước tới, khí thế áp bức đến nghẹt thở.
Cô ta hoảng hốt lao vào xe, định đóng sầm cửa lại.
Nhưng tay Tần Thừa Khải nhanh hơn.
Chú giữ chặt cánh cửa.
Cô ta dốc sức đẩy, nhưng hoàn toàn không thể chống lại sức của chú.
Cửa xe bị giật tung.
Ngay sau đó, cô ta bị lôi thẳng ra ngoài, ném mạnh xuống nền đất.
“Hứa Tuyết Như.”
Giọng Tần Thừa Khải trầm thấp, lạnh lẽo.
“Cô dám đối xử với Lâm Dự như vậy sao.”
“Cô chỉ là công cụ tôi chọn để khiến con bé tuyệt vọng.



