Cả Đời Mất Nhau - Chương 9
Một quân cờ.”
“Vậy mà cô lại dám ra tay độc ác đến thế.”
Từng lời từng chữ như roi quất thẳng vào người cô ta.
Hứa Tuyết Như tái mặt, loạng choạng bò dậy, nhưng vẫn gào lên đầy oán hận:
“Nó vốn đáng chết.”
Một cái tát giáng xuống.
Cô ta lảo đảo.
Tần Thừa Khải nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ:
“Người đáng chết nhất ở đây.”
“Là cô.”
Chú hoàn toàn mất kiểm soát.
Một cái tát nữa nặng nề giáng xuống, âm thanh vang lên sắc rợn, khiến không khí xung quanh như ngưng đọng.
Hai bên má Hứa Tuyết Như lập tức sưng đỏ, tóc tai rũ xuống, dính bệt vào gương mặt, kiêu ngạo thường ngày gần như tan biến sạch.
Thế nhưng trong mắt cô ta vẫn bốc lên ngọn lửa phẫn nộ.
Cô ta cười lạnh, giọng rít qua kẽ răng:
“Anh tưởng đánh tôi là xong à?”
“Tất cả đều là do anh gây ra. Nếu không có anh, tôi chẳng bao giờ biết Lâm Dự là ai, cũng chẳng phải làm những chuyện này, để rồi đêm nào cũng giật mình vì ác mộng.”
“Mọi thứ xảy ra ngay dưới mắt anh, chẳng phải anh cũng ngầm cho phép sao?”
“Giờ anh đánh tôi thì có ích gì?”
Hứa Tuyết Như trợn mắt, gào lên gần như mất kiểm soát:
“Tần Thừa Khải, người hại chết Lâm Dự chính là anh.”
“Cô ta nên bám theo anh cả đời, kéo anh xuống cùng cho rồi.”
Tần Thừa Khải giận đến nghẹn họng, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung.
Chú túm lấy cổ áo cô ta, giọng lạnh đến thấu xương:
“Từng lỗi của cô, tôi sẽ bắt cô trả đủ. Không sót thứ gì.”
Dứt lời, chú không do dự, đẩy mạnh cô ta vào xe, đóng cửa, khóa lại, rồi nhấn ga.
Chiếc xe lao đi, gió rít qua tai như xé rách bầu không khí.
Chỉ vài phút sau, sắc mặt Hứa Tuyết Như đã trắng bệch.
Cô ta đập cửa loạn xạ, không còn giữ nổi vẻ thanh lịch thường ngày:
“Tần Thừa Khải.”
“Anh điên rồi à?”
“Dừng xe lại.”
“Thả tôi xuống ngay.”
Tần Thừa Khải vẫn im lặng, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, bàn chân nhấn ga càng dứt khoát.
Đến khi xe phanh gấp trước một nơi vắng, Hứa Tuyết Như lập tức bật cửa lao xuống, cúi gập người nôn khan.
Cảm giác nhục nhã dâng trào khiến toàn thân cô ta run lên.
Chưa bao giờ cô ta bị đối xử ê chề đến thế.
Cô ta lau miệng bằng ống tay áo, lảo đảo đứng dậy. Đôi mắt đỏ ngầu, như muốn xé nát người đàn ông trước mặt.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Anh nghĩ tôi sợ anh chắc?”
Tần Thừa Khải đứng đối diện, lưng thẳng như một đường cứng, ánh mắt u tối sâu hun hút.
Chú không cần nói nhiều, sức ép đã tự lan ra.
“Anh mà dám động vào tôi thì đời anh coi như xong.”
“Anh sẽ trở thành kẻ phạm tội, cái chức thiếu tướng đó cũng đừng hòng giữ.”
“Tần Thừa Khải, thả tôi ra.”
Câu cuối bật lên cao vút, vẫn mang theo sự kiêu ngạo cố hữu của một tiểu thư nhà họ Hứa.
Có thể bạn quan tâm
Khí chất cao ngạo như được kéo về, cô ta hất cằm, ánh mắt đầy khinh miệt và dè bỉu, cố tình không thèm nhìn thẳng vào chú.
Nhưng Tần Thừa Khải lại bật cười.
Chú chậm rãi tiến tới, từng bước một như kéo nặng cả không gian.
“Hứa Tuyết Như, nhà họ Hứa không chỉ có một mình cô là thiên kim.”
Chú dừng sát bên, cúi nhẹ người, giọng nói mang theo sự châm biếm lạnh lẽo:
“Cô tưởng giữa tôi và nhà họ Hứa không có thỏa thuận gì sao?”
“Cô chỉ là người họ đưa đến để đặt lên bàn cờ.”
“Từ khoảnh khắc mọi thứ được ký kết, vận mệnh của cô đã không còn nằm trong tay cô nữa.”
Những lời ấy vừa dứt, sống lưng Hứa Tuyết Như khẽ co lại.
Mới giây trước còn ngẩng cao đầu, giờ cô ta cảm nhận rõ sự lạnh lẽo tỏa ra từ người đàn ông trước mặt.
Cô ta ngước lên, ánh mắt hoang mang, cố bấu víu lấy một lý do cuối cùng:
“Tần Thừa Khải, nếu tôi xảy ra chuyện, anh không thể ăn nói với nhà họ Hứa.”
“Dù sao chúng ta cũng chưa kết hôn.”
Tần Thừa Khải vẫn tiến thêm một bước, giọng trầm thấp, từng chữ như nện xuống:
“Thì sao.”
“Lâm Dự là người thân duy nhất của tôi, là điều vướng bận duy nhất tôi giữ suốt bao năm.”
“Vì cô, tôi đã tưởng con bé chưa hề thay đổi.”
“Vì cô, tôi đã nhắm mắt làm ngơ trước những tổn thương mà cái trại giáo dưỡng đó gây ra cho nó.”
Nói đến đây, ngực chú thắt chặt, cảm giác đau như lưỡi dao cứa vào tim.
“Thậm chí… đến cuối cùng…”
Chú nghẹn lại, không nói tiếp được.
Tần Thừa Khải nhắm mắt, im lặng vài giây, như phải dùng toàn bộ sức lực mới giữ được giọng nói không vỡ ra.
Nhưng Hứa Tuyết Như không chịu đứng yên.
Cô ta quay người bỏ chạy, dáng vẻ vội vã, lúng túng.
Tần Thừa Khải chỉ đứng đó, không đuổi theo.
Bởi vì nơi cô ta lao tới là một lối cụt.
…
Ngày xưa, Lâm Dự cũng từng vui vẻ như thế.
Cũng từng chạy tung tăng, gọi chú bằng giọng hồn nhiên:
“Chú nhỏ, chú nhỏ, mau tới đây.”
Cũng từng vì một chút tủi thân mà níu chặt tay áo chú, khóc đến đỏ cả mặt, khiến người đi ngang cũng phải ngoái nhìn.
Nhưng con bé chưa bao giờ thấy xấu hổ.
Bởi vì nó tin, người nó khóc trước mặt sẽ luôn che chở cho nó.
Vậy mà chính chú, từng bước một, lại đẩy con bé xuống tận cùng.
Tần Thừa Khải siết chặt bàn tay.
Trời đổ mưa nặng hạt, nước mưa trôi qua mu bàn tay, cuốn đi những vệt đỏ còn vương lại.
Phía sau, tiếng gào thét tuyệt vọng của Hứa Tuyết Như vọng tới.
Nhưng chú không quay đầu.
Chỉ lặng lẽ bước lên xe.
Ánh mắt trống rỗng.
Dứt khoát.
Mọi chuyện đã đến lúc phải kết thúc.
Tần Thừa Khải cảm nhận rất rõ sự tuyệt vọng của tôi.
Tất cả mọi thứ dồn lại cùng một lúc. Cái chết của tôi. Linh hồn lơ lửng chưa tan. Sự im lặng kéo dài.



