Cả Đời Tỉnh Ngộ - Chương 1
Sau ly hôn, Trần An Nhiên đưa con gái về nhà mẹ đẻ, tưởng rằng đó là nơi nương tựa cuối cùng. Ba năm âm thầm gánh vác tiền bạc, chăm sóc cha mẹ, nuôi cả cháu trai, đổi lại chỉ là sự coi thường, thiên vị và những đòi hỏi không đáy. Khi căn nhà mới được dựng lên mà không có chỗ cho hai mẹ con cô, An Nhiên mới hiểu ra, trong gia đình ấy, tình thân luôn được định giá bằng lợi ích.
Bị ép tái giá để đổi lấy sính lễ, thậm chí bị tổ chức một “đám cưới” hoang đường thay mặt mình, An Nhiên quyết định cắt đứt. Cô mang theo con gái rời đi, từ chối làm chiếc phao cứu sinh cho những người chưa từng coi cô là người nhà. Khi gia đình tự tay giao cháu trai cho cô, An Nhiên dùng chính sự tỉnh táo và ranh giới của mình, buộc họ phải đối diện hậu quả của sự nuông chiều mù quáng.
Đây là câu chuyện về một người phụ nữ thức tỉnh sau nhiều năm hi sinh, về cái giá của trọng nam khinh nữ, và về lựa chọn rời đi để tự cứu lấy mình. Khi tình thân trở thành gông cùm, buông tay không phải là bất hiếu, mà là con đường duy nhất để sống đúng với giá trị của bản thân.
*****
Sau khi ly hôn, tôi đưa con về nhà mẹ đẻ, sống ròng rã ba năm trời.
Gần đây trong nhà chuẩn bị xây lại nhà mới. Nhà cũ đã bị dỡ bỏ, không còn chỗ trú thân. Tôi âm thầm lên trấn thuê một căn nhà tự xây, diện tích vừa đủ để cả gia đình đông người của chúng tôi tạm ở.
Không ngờ lúc quay về, trước mắt tôi lại là cảnh mẹ đang đứng chỉ đạo thợ dựng mấy căn nhà tôn tạm bợ.
Tôi lặng lẽ đếm thử, tổng cộng chỉ có ba phòng ngủ.
Không nhịn được, tôi hỏi mẹ:
“Mẹ ơi, sao chỉ có ba phòng vậy ạ?”
Mẹ cụp mắt xuống, không đáp lời, xoay người bỏ đi như thể không nghe thấy.
Em dâu lúc này mới lên tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Nhà mình có năm người thôi mà. Ba mẹ một phòng, vợ chồng em một phòng, con em một phòng. Ba phòng là đủ rồi.”
Tôi tìm mẹ, muốn nói cho ra lẽ.
Bà liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh nhạt, giọng nói không chút cảm xúc:
“Nhà mới xây là để cho em trai mày ở. Mày là con gái đã gả đi rồi, còn tranh giành cái gì?”
Ngực tôi như bị thứ gì đó bóp chặt lại, nghẹn đến không thở nổi.
Ngay trong ngày hôm ấy, tôi dắt con quay trở lại thành phố, trở về căn nhà rộng rãi vốn thuộc về chính mình.
…
Ba năm trước, mẹ tôi trượt ngã, gãy chân. Bố thì bận rộn ruộng đồng, trong nhà không ai có thể chăm sóc bà.
Đúng lúc ấy tôi vừa ly hôn, liền dẫn con gái ba tuổi về nhà mẹ đẻ ở nhờ.
Suốt ba năm đó, tôi vừa bỏ tiền vừa bỏ công. Chăm sóc bố mẹ, lo cơm nước, quét dọn, thu xếp mọi việc lớn nhỏ trong nhà.
Nghĩ đến việc em trai và em dâu thu nhập không cao, tôi còn chủ động gánh luôn học phí cho con họ.
Hai đứa trẻ, con gái tôi và cháu trai, đều được tôi gửi vào ngôi trường mầm non đắt nhất huyện.
Ba năm trôi qua, tôi đã coi nơi này là mái nhà gắn bó với nửa đời về sau. Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà, tôi đều đặt tâm sức lo liệu.
Bởi vậy khi em dâu than thở nhà cũ chật chội, xuống cấp, tôi lặng lẽ đưa tiền cho bố mẹ, nhờ họ tìm người xây nhà mới.
Sau đó, tôi nhanh chóng lên trấn thuê nhà, thu xếp để cả gia đình chuyển ra ở tạm trong thời gian xây dựng.
Nhà vừa thuê xong, tôi vội vàng quay về báo tin, thúc giục mọi người thu dọn đồ đạc để chuyển đi.
Vừa đến cổng, tôi đã sững lại.
Cháu trai đang cúi nhặt đá dưới đất, ném thẳng về phía con gái tôi.
“Người ngoài, đồ ăn bám, cút khỏi nhà tao. Ở đây không hoan nghênh hai người nữa!”
Con gái tôi bị trúng đá, mắt đỏ hoe, vẫn cố cãi lại:
“Mẹ chị ở đây, đây cũng là nhà chị!”
Cháu trai ôm bụng cười ngặt nghẽo. Mới sáu tuổi mà gương mặt đã lộ rõ vẻ kiêu căng khó chịu.
“Mẹ tao nói rồi, con gái gả đi như bát nước hất ra ngoài. Mẹ mày không còn là người nhà này nữa, mày lại càng không. Chỉ mấy ngày lễ mới được về thôi!”
Tôi quay sang nhìn em dâu, cô ta đang ung dung nhẩn nha ăn hạt dưa, hoàn toàn không có ý định ngăn con.
Cô ta còn cất giọng gọi:
“Tiểu Khoái, lại đây ăn dưa đi, kẻo bị mấy con mọt trong nhà ăn trộm mất.”
Từng chữ từng chữ đều như đang nhắm thẳng vào tôi.
Có thể bạn quan tâm
Tôi thật sự sững sờ.
Ba năm chung sống, tôi chưa từng nhìn rõ bộ mặt thật của em dâu. Trước kia cô ta chỉ lạnh nhạt, ít nói chuyện. Giờ đến lúc xây nhà, cô ta cũng chẳng buồn che giấu nữa.
Tôi liếc qua mấy gian nhà tôn đang dựng dở, quay sang hỏi mẹ:
“Mẹ, nhà mình bảy người, sao chỉ dựng có ba phòng vậy ạ?”
Mẹ bước ngang qua tôi như người dưng, không thèm đáp một lời.
Tôi dắt con gái đến trước dãy nhà tôn, chỉ vào một gian:
“Niệm Niệm, đây là phòng của hai mẹ con mình.”
Lời còn chưa dứt, vỏ hạt dưa từ tay em dâu đã rơi lả tả xuống ngay chân tôi.
“Da mặt chị cũng dày thật đấy. Ba năm nay về đây ăn bám, tôi còn chưa nói gì. Giờ bố mẹ chồng tôi chưa xây xong nhà, chị đã mơ tưởng chiếm phòng rồi sao?”
Cô ta đứng dậy, giọng mỗi lúc một gay gắt:
“Đàn bà lấy chồng rồi mà còn xen vào chuyện nhà mẹ đẻ, chị không biết đó là điều tối kỵ à?”
“Đàn bà ly dị, dắt theo một đứa con mà còn dám về nhà mẹ đẻ ở. Nói ra người ta cười thối mặt!”
Nói xong, cô ta bế thằng bé đặt đúng vào chỗ tôi vừa chỉ.
“Con tôi lớn rồi, sau này phải có phòng riêng. Hai mẹ con chị tự đi tìm chỗ khác đi.”
Tôi nhìn sang ngôi nhà mới đang xây dở.
Tiền vật liệu, chín phần là tôi bỏ ra.
Em trai tôi làm ở quán trà sữa trên huyện, mỗi tháng chưa nổi ba nghìn tệ. Lần xây nhà này, nó chỉ góp được ba vạn.
Thương bố mẹ vất vả, tôi âm thầm chuyển cho họ ba mươi vạn.
Chuyện này, bố mẹ không nói cho em trai và em dâu biết.
Bởi vậy em dâu mới dám ngang nhiên làm càn như thế.
Không muốn đôi co thêm, tôi quay vào tìm mẹ.
Bà đang bận rộn trong gian bếp tạm.
Vừa thấy tôi, bà tiện tay ném sang một chậu lòng heo còn bẩn.
“Rửa nhanh lên. Lát nữa bố con mày với em mày đi làm về, phải có cơm kịp.”
Tôi nhìn chậu lòng nhầy nhụa ấy, đứng yên không động tay.
Tôi nhẹ giọng nhắc:
“Con ở đây ba năm rồi. Cơm nước trong nhà phần lớn là con nấu, tiền sinh hoạt cũng là con lo.”
Mẹ tôi đập mạnh cái rổ xuống bàn, cau mày lườm tôi:
“Nhà con không yên ổn thì đừng về quấy rối nhà này!”
Câu nói ấy khiến tim tôi thắt lại.
Như thể đã mở được van, bà chỉ tay vào mặt tôi, giọng gay gắt:
“Tao nói cho mày biết, Tiểu Dung là con dâu của nhà này. Sau này tao với bố mày dưỡng già còn phải trông vào nó. Mày không được gây chuyện!”
“Đừng nói chuyện nấu cơm. Con gái gả đi rồi, về nhà giúp việc là chuyện đương nhiên!”
“Em trai mày không đuổi mày đi ngay là còn tốt lắm rồi. Không biết cảm ơn thì thôi, còn đòi hỏi đủ thứ, tham quá rồi đấy!”
Thấy mắt tôi đỏ lên, bà quay mặt đi, giọng lạnh hẳn:
“Tóm lại, nhà mới xây cho em trai mày.



