Cả Đời Tỉnh Ngộ - Chương 2
Không liên quan đến mày. Con mày cũng lớn rồi, ở đây không tiện. Mày tự nghĩ cách đi.”
Tôi uất nghẹn đến mức không nói nổi lời nào, quay người chạy thẳng ra ruộng tìm bố.
Em trai nhìn tôi một cái, rồi lặng lẽ bỏ đi.
Bố hút xong điếu thuốc, đưa điện thoại cho tôi xem ảnh một người đàn ông.
“Ông ấy ở làng bên, hơn mày tám tuổi, cũng ly hôn rồi. Mày dẫn con qua đó, coi như có mái nhà.”
Tôi hoàn toàn sụp đổ, nước mắt rơi không ngừng.
“Con không lấy chồng.”
Sắc mặt bố lập tức sa sầm:
“Con gái lớn thì phải gả chồng. Suốt ngày ở nhà đẻ, mày làm mất mặt cả nhà!”
Tôi nghẹn lại.
Không ngờ người bố luôn đứng ra bênh tôi trước mặt người ngoài, trong lòng lại nghĩ như vậy.
Tôi vừa khóc vừa nói:
“Hồi đó đâu phải con tự đòi về. Chính bố bảo mẹ ám chỉ con phải về chăm.”
Bố nhăn mày:
“Chuyện nào ra chuyện đó. Với lại chân mẹ mày cũng lâu khỏi rồi. Mày giả vờ không biết để bám trụ ở đây. Bọn tao không nói không có nghĩa là bọn tao thích!”
Tôi ngồi xuống bờ ruộng, im lặng rất lâu.
Rồi tôi chợt hiểu ra.
Từ đầu đến cuối, người cần được giúp chưa bao giờ là tôi.
Vậy thì tôi vội vã tự làm khổ mình để làm gì?
Tôi làm trong lĩnh vực thương mại điện tử xuyên biên giới, tự mở một công ty nhỏ. Công việc chủ yếu làm từ xa, chỉ thỉnh thoảng mới phải về thành phố điều hành.
Vì từng chịu đủ thiệt thòi do lộ nghề nghiệp, từ ngày khởi nghiệp, tôi chưa từng hé nửa lời với gia đình về công việc của mình.
Trong mắt họ, số tiền tôi có được đều là do chồng cũ chia cho, mặc định tôi chỉ là kẻ vô công rồi nghề.
Mười năm trước, khi bị nhìn nhận như vậy, tôi từng giải thích rằng mình làm việc ở một công ty lớn.
Kết quả, hôm sau điện thoại bị người nhà gọi đến liên tục. Ai cũng nhao nhao nhờ tôi tìm việc cho đám em họ.
Có người thậm chí không báo trước, đưa thẳng con gái lên thành phố, giao cho tôi chăm giúp.
Sau này cô bé không chịu nổi áp lực cuộc sống nơi đô thị, tự ý bỏ về. Người nhà lại quay sang trách tôi không chăm sóc chu đáo.
Từ đó, tôi tuyệt đối kín tiếng về công việc và tài chính. Ai hỏi cũng chỉ nói mình đang thất nghiệp.
Giờ nghĩ lại, tôi thấy thật may vì khi ấy đã im lặng.
Nếu không, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ nhìn rõ được bộ mặt thật của những người này.
Nghĩ đến đó, tôi lập tức mở ngân hàng trực tuyến, gửi yêu cầu hoàn lại khoản ba trăm nghìn tệ đã chuyển.
Đã không xem tôi là người nhà, thì tôi cũng chẳng cần phải đem mặt nóng đi dán vào chỗ lạnh làm gì nữa.
Sau khi mua vé trở lại thành phố, tôi lặng lẽ đi sau bố và em trai về nhà.
Vừa bước tới cổng, tôi đã bắt gặp ánh mắt oán trách của mẹ.
“Đến bữa mà còn chạy ra ngoài rong chơi. Lười biếng hết biết, nuôi mày lớn thế này thật uổng công.”
Tôi không buồn đáp lại.
Vừa ngồi vào bàn ăn, mẹ đã gắp hai cái đùi gà duy nhất cho em trai và cháu trai.
Có thể bạn quan tâm
Em dâu lập tức gắp cả hai cái bỏ vào bát con mình, giọng đầy tự hào:
“Bữa này làm vì Tiểu Khoái. Con trai tôi xứng đáng được ăn ngon nhất.”
Em trai thì ngơ ngác chưa kịp phản ứng.
Thằng bé đã hớn hở đứng bật dậy, vỗ ngực khoe:
“Hồi nãy cô giáo tới thông báo, con thi đậu vào tiểu học trên huyện rồi!”
Cả nhà lập tức rộn ràng, như thể có chuyện lớn.
Tôi vẫn im lặng.
Con gái tôi còn nhỏ, đã quên chuyện lúc nãy, liền vui vẻ nói theo:
“Con cũng đậu rồi ạ!”
Nụ cười trên mặt em dâu tắt ngấm. Cô ta thậm chí không buồn liếc con bé một cái, quay sang nói với mẹ:
“Mẹ à, trường Tiểu Khoái thi đậu là trường tư đó. Điều kiện dạy học tốt lắm, nhưng học phí cũng cao. Con nít phải đầu tư từ nhỏ, không tiết kiệm được đâu.”
Vừa nói, cô ta vừa liếc xéo về phía tôi.
Bố mẹ tôi nhìn nhau, như thể đã ngầm hiểu.
Ngay sau đó, mẹ gắp cho con gái tôi một miếng xúc xích, giọng dịu đi rõ rệt:
“Niệm Niệm à, mẹ con sắp tái giá rồi. Sau này học ở trường làng cho tiện nhé.”
Con bé nhìn tôi, ánh mắt đầy tủi thân:
“Con không muốn đâu…”
Tôi gắp đầu cá vào bát nó, chỉ nói khẽ:
“Ăn cơm đi.”
Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi.
“An Nhiên, theo mẹ vào phòng.”
Tôi đứng dậy, lặng lẽ đi theo bà.
Vừa vào trong, mẹ đã nói thẳng:
“Con rút hồ sơ nhập học của Niệm Niệm đi. Để dành tiền lo học phí cho cháu con.”
“Một đứa con gái có trường để học là tụi này đã làm tròn bổn phận rồi. Sao mà so được với Tiểu Khoái? Trường tốt chỉ dành cho nó!”
Nghe đến đó, lửa giận trong tôi bùng lên.
“Con gái thì sao? Con gái không phải là người à? Chẳng lẽ mẹ không phải phụ nữ sao?”
Mẹ trợn mắt:
“Mày đọc mấy thứ linh tinh trên mạng nhiều quá rồi! Con gái sao bằng con trai được? Mai mốt nó đi lấy chồng, ai lo cho mày? Không phải vẫn phải trông vào Tiểu Khoái à? Mày thử động não mà nghĩ xem!”
“Với lại hồi nhỏ mày cũng học trường làng, có sao đâu. Sau đó chẳng phải cũng đậu đại học đó sao? Đừng có mà coi thường trường làng!”
Tôi bật cười lạnh:
“Vậy cho cả hai đứa học trường làng đi. Tiền dư ra xây thêm một tầng.”
Mẹ quát lớn, cắt ngang lời tôi:
“Nói nhảm! Trường kia là Tiểu Khoái dựa vào năng lực thật sự mới vào được.



