Cả Đời Tỉnh Ngộ - Chương 3
Nó không phải cái số ru rú ở làng như con gái mày!”
Tôi bật cười, không buồn tranh cãi.
Thứ mà bà gọi là thi đậu, thực chất chỉ là một buổi phỏng vấn đơn giản để xem đứa trẻ có vấn đề gì về nhận thức hay không.
Cái khiến thằng bé đủ điều kiện vào trường đó, từ đầu đến cuối đều là tiền của tôi.
Chính tôi đã mua một căn hộ trên huyện, rồi chuyển hộ khẩu Tiểu Khoái vào địa chỉ đó.
Chỉ là tôi không muốn làm mất mặt họ nên chưa từng nói ra.
Mẹ đột ngột hạ giọng, nhưng từng chữ lại đầy áp đặt:
“Dù sao mày cũng sắp tái giá rồi. Sau này có chồng nuôi. Giờ mày gom hết tiền trong tài khoản, chuyển vào thẻ của tao. Khi nào cần, tao sẽ đưa lại.”
“Mày cứ yên tâm, tao là mẹ mày, chẳng lẽ lại hại mày sao. Tụi tao làm vậy là vì muốn tốt cho mày.”
Trong đầu tôi như có thứ gì đó đứt phựt.
Tôi gào lên:
“Không có ai làm mẹ mà như vậy cả! Nếu ở đây không chứa nổi mẹ con tôi thì chúng tôi đi!”
Tôi kéo tay con gái, lao thẳng ra ngoài.
Mấy người ngồi ngoài nhìn thấy nhưng không ai ngăn lại.
Em dâu coi như không thấy, còn ung dung nhắc con trai ăn thêm.
Tôi dắt con đi.
Sau lưng vang lên giọng mẹ, lạnh lẽo:
“Sau này đừng có rảnh rỗi mà quay về, để người ta đàm tiếu!”
Tôi cười khẩy, quay đầu lại:
“Vậy thì tôi phải mang Tiểu Khoái đi theo rồi. Nó mang hộ khẩu nhà tôi, trên pháp lý chính là con tôi.”
“Cô nằm mơ à!” Em dâu giận dữ, ném thẳng đôi đũa về phía tôi.
Cả nhà đồng loạt trừng mắt nhìn tôi.
Em trai tức giận quát:
“Chị không đẻ được con trai nên muốn cướp của tôi à?”
Tôi bình thản đáp:
“Hồi đó chính miệng hai người đồng ý cho nó chuyển hộ khẩu sang tôi.”
“Là vì chị nói sẽ mua nhà! Bao lâu rồi? Nhà đâu?”
Tôi không trả lời.
Tôi từng định hôm nay sẽ nói cho họ biết chuyện đã mua nhà trên thành phố.
Nhưng giờ thì không cần nữa.
Mẹ lập tức hét lớn:
“Còn không mau đi rút hộ khẩu Tiểu Khoái về. Không thì thằng bé thành con người ta thật đấy!”
Cả nhà bỏ dở bữa ăn, cuống cuồng cầm giấy tờ, kéo tôi ra thị trấn làm thủ tục.
Xong việc, cả nhà nắm tay nhau vui vẻ quay về.
Không một ai buồn ngoái nhìn tôi.
Tôi dắt con gái về căn nhà đã mua ở huyện.
Sắp đến năm học mới, chuyển trường lúc này không dễ, đành để con bé học hết năm rồi mới quay về thành phố.
Sau bảy ngày sống ở huyện, mẹ, người trước đó chẳng buồn hỏi han lấy một câu, bỗng chủ động gọi điện cho tôi.
“An Nhiên à, con ăn cơm chưa? Mẹ nghe người trong làng nói thấy con ở huyện, con thuê nhà ở đó phải không?”
Có thể bạn quan tâm
“Mẹ làm món cá thu kho mà con thích nè. Về ăn một bữa đi.”
Mẹ tôi mắc một căn bệnh rất đặc biệt.
Chỉ nhớ những gì có lợi cho mình.
Mỗi lần gây chuyện với tôi, chỉ cần qua vài hôm, bà lại giả như chưa từng có gì xảy ra. Nấu một bữa toàn những món tôi thích, rồi coi như mọi chuyện đã xí xóa.
Trước đây tôi từng hiếu thảo đến mù quáng. Nhưng giờ thì tôi đã tỉnh.
Nhân từ với người khác, nhiều khi chính là tàn nhẫn với bản thân.
Tôi đáp thẳng:
“Mẹ có gì thì nói luôn đi. Cơm con tự nấu được.”
Bà lập tức không hài lòng:
“Mồm miệng con gái gì mà kỳ cục vậy. Mẹ mời ăn cơm chẳng lẽ chỉ để ăn cơm thật à? Mẹ nhớ con nên mới gọi. Con về đi, em trai con dựng sẵn cái lều rồi, cũng đủ cho hai mẹ con ở.”
Tôi bật cười trong lòng.
Chắc là bà đã phát hiện ba trăm nghìn chưa vào tài khoản, hoặc biết Tiểu Khoái không nhập học được nên mới sốt ruột.
Quả nhiên, bà tiếp lời ngay:
“Hôm trước mẹ nói chuyện xem mắt ấy, người ta tới nhà rồi. Mẹ với bố mày cũng coi ngày xong hết rồi, tháng sau có ngày tốt. Hôm nay tụi con về làm giấy đăng ký kết hôn đi, tháng sau tổ chức luôn cho đẹp.”
Giọng bà càng lúc càng phấn khởi:
“Thằng đó hào phóng lắm, chẳng chê con là hàng qua tay đâu. Nó còn đưa ba vạn tệ tiền sính lễ cho tụi tao. Vừa hay để vợ chồng em con mua xe máy điện chở con đi học.”
Mỗi câu nói như một mũi kim chọc thẳng vào tim tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, nghiến răng bật ra từng chữ:
“Tùy mẹ sắp xếp.”
Bà vui mừng ra mặt:
“Vậy để mẹ đi lo hết!”
Tôi cúp máy, lập tức đi hỏi thăm hàng xóm về gã đàn ông đó.
Ly hôn, có bốn đứa con gái. Trong nhà chỉ còn một căn nhà cấp bốn và một chiếc xe điện.
Nghe nói vợ cũ vì cố sinh con trai mà hỏng luôn tử cung, ngày nào cũng phải uống thuốc Bắc để điều trị.
Gia đình bên đó cảm thấy “lỗ”, liền ép ly hôn ngay.
Nếu tôi gả sang, chắc chắn sẽ bị ép sinh con trai bằng mọi giá.
Bố mẹ tôi không thể nào không biết những chuyện này.
Tôi tức đến mức không nuốt nổi cơm, nhưng vẫn chưa vạch mặt họ.
Người trong làng đã bắt đầu bàn chuyện đặt tiệc cưới.
Thiệp mời cũng phát đi gần hết.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, lập tức quay về thành phố lo chuyện nhập học cho con gái.
Ông trời không phụ người có điều kiện.
Nửa tháng sau, mọi việc cuối cùng cũng xong xuôi.
Trùng hợp đúng ngày tôi vừa về lại thành phố, mẹ gọi điện tới.
“An Nhiên à, không phải mẹ bảo con tranh thủ về sao? Con bận gì vậy?”
“Mẹ mặc kệ, hôm nay là ngày cưới của con đấy. Họ hàng ai cũng đến ăn tiệc rồi.



