Cả Đời Tỉnh Ngộ - Chương 5
Trần Khoái, đây gọi là sống nhờ nhà người khác.”
Thật lòng mà nói, tôi vốn không muốn dùng cách này với một đứa trẻ.
Nhưng nhà họ đã làm mọi chuyện đến mức này, tôi cũng chẳng còn gì để nể nang.
Nó tức đến phát khóc, gào lên:
“Không được! Mẹ con nói rồi, hộ khẩu của con ở nhà cô, cô phải nuôi con!”
Tôi nhún vai:
“Cô đang nuôi mà. Salad cũng là đồ ăn, lại còn tốt cho sức khỏe. Không ăn thì thôi.”
Nói xong, tôi đặt đĩa salad trước mặt nó.
Còn mình thì cầm chiếc đùi gà, vừa cười vừa ăn ngay trước mặt nó.
Nó nhìn chằm chằm, nuốt nước miếng đánh ực một cái.
Chưa đầy mấy phút, nó không chịu nổi nữa, chạy tới ôm chân tôi:
“Cô ơi, con cũng muốn ăn đùi gà!”
Tôi làm như không nghe thấy.
Nó tức quá, kéo ghế đập mạnh vào tủ lạnh.
Sáu tuổi, sức không hề nhỏ, cú đập khiến cả chiếc tủ rung lên.
Đập xong, nó còn lè lưỡi trêu tôi:
“Cô đánh con đi. Cô dám đánh là con gọi công an tố cô bạo hành trẻ em. Lêu lêu.”
Tôi vẫn mỉm cười, giọng dịu dàng:
“Cô đánh con làm gì. Dù sao con cũng chỉ có thể như vậy thôi.”
Thấy tôi hoàn toàn thờ ơ, nó cũng chán, không còn hứng đập phá nữa.
Cuối cùng đói quá, nó đành ăn sạch đĩa salad, còn liếm sạch cả mép đĩa.
“Cô ơi, con ăn xong rồi, con muốn ăn nữa.”
Tôi vẫn làm như không nghe, dắt con gái vào phòng làm bài tập.
Ngoài phòng khách, nó gào ầm lên, đòi về nhà mách cha mẹ.
Tôi nói vọng ra qua cánh cửa khép hờ:
“Giờ con là con trai của cô rồi. Cô không thể để con gặp lại họ, kẻo con xao nhãng.”
Nó khựng lại, rồi bật khóc nức nở.
Đúng lúc ấy, mẹ tôi gọi điện tới.
Tôi bấm nghe, áp điện thoại sát cửa để bà nghe rõ tiếng khóc ngoài phòng khách.
Quả nhiên, bà hoảng lên:
“Tiểu Khoái sao lại khóc vậy con?”
Tôi liếc nhìn màn hình.
Mẹ đang ngồi trong một nhà hàng, trước mặt là mâm đồ ăn thịnh soạn, bên cạnh còn có cả bố tôi.
Hai người trông vô cùng vui vẻ, chẳng có chút dáng vẻ gì của người vừa ngất xỉu hôm qua.
Xem ra, chuyện ngất chỉ là một màn kịch.
Thấy tôi không trả lời ngay, bà sầm mặt giục:
“Sao không nói?”
Tôi thong thả đáp:
“À, thằng bé đòi ăn đùi gà của Niệm Niệm, nhưng con thấy nó béo quá nên không cho ăn.”
Chưa dứt lời, mẹ đã mắng xối xả:
“Đồ trời đánh! Trẻ con đói thì phải cho nó ăn chứ! Con gái mày có đồ ăn, sao không cho nó ăn? Mày thiên vị hả?”
Có thể bạn quan tâm
Tôi vỗ tay, giọng đầy tán thưởng:
“Nói hay lắm. Con đúng là thiên vị. Học từ mẹ đó.”
Bà nghẹn họng.
Chưa đầy một giây sau, bà đã ôm mặt khóc nức nở:
“Tôi thật vô dụng, sinh hai đứa con mà đứa nào cũng không coi mẹ ra gì.”
“Thằng nhỏ thì cưới phải cái của nợ. Làm sai chút là mắng tôi là đồ già chưa chết, khiến tôi đau tay đau chân, phải trốn ra ngoài ăn cơm cho đỡ khổ.”
“Đứa lớn thì cứng cáp rồi, muốn bay là bay. Ngày xưa tôi mang thai sinh tụi nó đến són tiểu, đau bụng mất ngủ, mấy chục năm hy sinh hóa ra là cho chó ăn.”
“Ông à, sau này tụi mình sống với nhau thôi. Dựng cái lều mà sống, chẳng cần ai, ai thèm quan tâm đâu. Đây là số mình mà.”
Chiêu này, bà đã dùng với tôi không biết bao nhiêu lần.
Năm đó thi đại học, nguyện vọng đầu của tôi là Chiết Giang, cũng chính vì những tiếng khóc như thế mà tôi phải đổi về học trong tỉnh.
Sau khi tốt nghiệp, tôi từng được nhận vào làm ở một công ty tại Bắc Kinh. Mới đi chưa đầy một tuần, mẹ đã gọi điện nói mình đổ bệnh, giục tôi về gấp.
Tôi quay về, thấy bà vừa khóc vừa kể khổ, hết than mệt đến than buồn.
Cuối cùng, tôi lại ở lại quê, cuống cuồng tìm việc khác.
Bà đã quen dùng nước mắt để điều khiển tôi. Còn tôi thì từ lâu đã vô thức bị nhấn chìm trong kiểu áp đặt mềm mỏng ấy.
Lần này, tôi nổi giận thật sự, quát ngược lại:
“Khóc hoài như vậy, phúc khí cũng khóc cho bay hết rồi.”
“Không phải chính mẹ từng nói Mỹ Dung là con dâu vất vả lắm mới cưới được, phải thương cô ta sao? Giờ mới bị mắng vài câu đã thấy tủi thân rồi à?”
Bố tôi lập tức gầm lên:
“Trần An Nhiên! Mày nói chuyện với mẹ mày kiểu đó à? Không được dạy dỗ đàng hoàng hay sao?”
“Không nói nhiều nữa. Mau đưa điện thoại cho Tiểu Khoái, cho nó ăn ngon, để tụi tao nói chuyện với nó.”
“Còn nữa, tụi tao đi ăn quên đem tiền, mày chuyển cho tao một nghìn tệ ngay.”
“Đừng quên ai là người cho mày đi học đại học. Làm người thì đừng vong ân phụ nghĩa!”
Ông nói đầy khí thế, như thể đang ban cho tôi một con đường lui.
Tôi đáp thẳng, không né tránh:
“Năm đó con học bằng tiền vay sinh viên. Tiền ăn mỗi tháng ba mẹ chỉ gửi sáu trăm, còn lại con tự đi làm thêm mà trang trải.”
“Ra trường rồi, số tiền con gửi về cho ba mẹ nhiều gấp mấy chục lần số ba mẹ từng cho con.”
“Đừng tưởng con không biết. Ba mẹ cho con học vì biết thằng A Tường không có đầu óc học hành, nên dồn hy vọng lên con để sau này kiếm tiền nuôi cả nhà.”
Bố tôi tức đến tím mặt, nghẹn họng không thốt nổi lời nào.
Mẹ vẫn ngồi bên khóc, vừa khóc vừa ho sù sụ.
Càng nhìn, tôi càng bực. Tôi dứt khoát cúp máy, chuyển điện thoại sang chế độ không làm phiền.
Lúc này tôi mới nhận ra, tiếng động bên ngoài chẳng biết từ khi nào đã im bặt.
Càng yên tĩnh, trong lòng tôi càng dâng lên cảm giác bất an.
Tôi vội mở cửa.
Cánh cửa vừa bật ra, một chậu nước lạnh hắt thẳng vào mặt tôi.
Thằng cháu cười ngặt nghẽo, tay giơ cao cái chậu rỗng:
“Uống nước rửa chân pha nước tiểu của cháu đi!”
Nó đứng chống nạnh, hô lớn như một tên côn đồ nhí:
“Cháu là đàn ông, phải làm chủ cái nhà này. Mấy người đẻ con gái là lỗ vốn, phải hầu hạ cháu!”
Tôi lau khô mặt, không nổi nóng.



