Cả Đời Tỉnh Ngộ - Chương 6
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó, giọng rất nhẹ:
“Yên tâm đi. Bố mẹ cháu đã giao cháu cho cô, cô sẽ không bỏ mặc.”
“Ngày mai, cô sẽ đưa cháu đến một nơi rất tốt.”
“Nơi nào vậy?” Nó tò mò hỏi.
“Nơi đó không có cô, cũng không có bố mẹ cháu. Cháu muốn làm gì thì làm, không ai quản.”
Nó khoanh tay trước ngực, do dự một chút:
“Thế… bố mẹ cháu có đồng ý không?”
Tôi mỉm cười:
“Bố mẹ cháu đã giao cháu cho cô rồi, đương nhiên là đồng ý.”
Nó suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu:
“Vậy cũng được. Coi như cô biết điều.”
Một tuần sau, con gái tôi nhập học như bình thường.
Nghe nói ở quê, căn nhà cũ lại tiếp tục xây dựng.
Lần này, tiền là bố mẹ tôi lấy từ cái gọi là “quỹ hậu sự” ra dùng. Thiếu bao nhiêu thì đi vay họ hàng.
Tôi biết chuyện này vì có một người họ hàng chủ động tìm tới, lời nói đầy ẩn ý, ngầm bảo tôi nên đứng ra trả nợ thay.
Tôi không vòng vo, đáp thẳng:
“Chuyện của họ, không liên quan đến tôi.”
Từ đó trở đi, hễ ai nhắc đến chuyện vay mượn, tôi đều giả vờ không hiểu.
Mỗi ngày, tôi đăng vài bức ảnh sinh hoạt cùng con gái. Đưa đón con đi học, ăn uống vui vẻ, cùng nhau làm bài tập.
Người tinh ý rất nhanh đã nhận ra, trong những bức ảnh đó không hề có bóng dáng cháu trai tôi.
Em trai gọi điện tới:
“Chị à, sao chị chỉ đăng hình con gái thôi? Cũng nên đăng hình con trai chị chứ?”
Tiếng em dâu hằn học chen vào:
“Cô ấy cố tình đó. Thiên vị ra mặt!”
Em trai vừa dọa vừa dỗ:
“Chị biết rồi đó, chị không có con trai. Sau này ai lo hương khói cho chị? Còn phải nhờ thằng bé nhà em. Chị đối xử tệ, sau này nó cũng chẳng thương chị đâu.”
Tôi bật cười:
“Con trai ai? Giờ nó là con tôi rồi. Là con tôi thì tôi nuôi theo cách của tôi. Không đánh, không mắng, có ăn có uống là đủ.”
Giọng em trai bắt đầu hoảng:
“Sao chị nói nghe đáng sợ vậy? Chị đã làm gì con em rồi? Nó là cháu ruột duy nhất của chị đó!”
Em dâu giật lấy điện thoại:
“Sao chẳng nghe thấy nó nói gì cả? Nó nói nhiều lắm mà. Đưa nó nghe điện thoại!”
Tôi bĩu môi:
“Tôi nói rồi, bây giờ nó là con tôi. Không có sự đồng ý của tôi, ai cũng đừng hòng gặp.”
“Hai người tranh thủ lo sinh thêm đứa nữa đi.”
Tôi cúp máy.
Họ gọi liên tục. Tôi không nghe, cũng không chặn, mặc cho họ tự tức.
Suốt cả đêm hôm đó, điện thoại tôi rung không ngừng. Em trai gọi, bố mẹ cũng gọi.
Tôi không bắt máy của bất kỳ ai.
Không lâu sau, cảnh sát dẫn họ đến tận cửa nhà tôi.
Tôi đã lường trước tình huống này, nên chỉ mở hé cửa, đứng phía sau cánh cửa an toàn để nói chuyện.
Có thể bạn quan tâm
Ánh mắt em dâu đảo quanh căn hộ tôi đang ở, nhìn một vòng là biết trong đầu đã bắt đầu tính toán.
Mẹ tôi thì không vòng vo, vừa thấy tôi đã vội lên tiếng:
“An Nhiên à, mẹ đến rồi, mau mở cửa cho mẹ vào nhà!”
Một cảnh sát cau mày:
“Bà là mẹ cô ấy à? Lúc trước xem camera bà lại nói không quen biết.”
Mẹ tôi nhận ra mình lỡ lời, lập tức im bặt.
Tôi chủ động giải thích:
“Anh cảnh sát, đứa trẻ họ tìm là con nuôi hợp pháp của tôi, hộ khẩu cùng tôi, được pháp luật bảo vệ. Tôi là công dân hợp pháp, tuyệt đối không làm gì trái quy định.”
Em dâu chen ngang:
“Tụi em không đòi lại con, chỉ muốn biết nó đang ở đâu thôi!”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta:
“Giờ là giờ học, đương nhiên là nó đang ở trường.”
“Trường nào? Tôi hỏi trường của con gái chị thì họ nói không có tên con trai tôi!”
“Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cô biết. Đó là quyền riêng tư.”
Sau khi xác minh rằng đứa trẻ vẫn đi học đều đặn, cảnh sát rời đi, không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về nơi học của thằng bé.
Bố mẹ tôi thấy vậy liền ngồi bệt trước cửa nhà tôi, nhất quyết đợi thằng bé tan học.
Tôi gọi cho ban quản lý tòa nhà. Không lâu sau, họ tới giải quyết.
Cả nhà bị đuổi xuống cổng chung cư, đứng đó gào thét om sòm đến mức cư dân phải gọi cảnh sát đến giải tán.
Em dâu thì liên tục gửi tin nhắn chửi rủa tôi, không ngừng nghỉ.
Tôi thở dài, nhắn lại đúng một câu:
“Là tụi em tự đưa con tới, đâu phải tôi ép. Có trách thì tự trách mình.”
Cô ta gần như phát điên, nhắn tới dồn dập:
“Chị định làm gì con tôi hả?”
Tôi nghĩ một chút rồi trả lời:
“Không biết được. Tôi giàu thế này, biết đâu sẽ chuyển nhà đến nơi xa hơn nữa. Càng xa, nó càng quên tụi em nhanh. Biết đâu sau này nó chỉ nhớ mỗi tôi là mẹ.”
Cô ta gào thét điên cuồng trong khung chat, còn tôi thì khẽ cười.
“Vội gì. Không phải cô nói mình còn đẻ được sao. Đẻ được một thằng thì đẻ thêm thằng nữa cũng đâu có khó.”
Cô ta bắt đầu mắng chửi không ngừng, càng đọc tôi càng thấy nhẹ nhõm.
Bố mẹ tôi cuống cuồng, em trai tôi cũng vậy.
Cuối cùng, họ chủ động chặn tôi, để lại một câu cuối cùng:
“Nếu không dắt thằng bé về xin lỗi, thì cả đời này đừng mơ được nhận lại làm con!”
Tôi vui vẻ đặt ngay một con cua hoàng đế, coi như ăn mừng.
Sau đó, họ thật sự im bặt suốt cả tháng.
Tôi vẫn đều đặn đăng những bức ảnh sinh hoạt hằng ngày với con gái, bình yên và vui vẻ.
Một vài người họ hàng bắt đầu dò hỏi tung tích của thằng bé, tôi đều giả vờ không hiểu.
Đến ngày thứ bốn mươi ba, họ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Mẹ tôi chủ động gửi lời kết bạn lại trên WeChat.
“Con gái ngoan, về nhà đi. Mẹ sai rồi… mẹ xin lỗi con… mẹ không nên thiên vị em trai con…



