Cả Đời Tỉnh Ngộ - Chương 8
Trần Mỹ Lan
Tôi tên là Trần Mỹ Lan, có một trai một gái.
Gần đây, ngôi nhà tầng mà tôi và ông nhà vét sạch tiền dành dụm lo hậu sự để xây cho con trai cuối cùng cũng hoàn thành.
Thế nhưng tôi chẳng vui nổi.
Ngôi nhà này, có được thật sự không dễ dàng.
Không chỉ tiêu hết toàn bộ số tiền tích cóp cả đời của hai vợ chồng già, mà còn vay thêm một đống nợ bên ngoài.
Tôi vốn nghĩ sẽ để con gái, đứa có năng lực nhất, giúp trả dần số tiền đó.
Nhưng tôi phát hiện ra, tôi đã không thể liên lạc được với con bé nữa.
Nhắn tin thì không trả lời, gọi điện cũng không bắt máy.
Tôi càng ngày càng không hiểu nổi.
Con bé là đứa tôi mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh ra mà.
Chẳng lẽ chỉ vì tôi ép nó tái giá, mà nó hận tôi đến mức đó sao.
Tôi đã xin lỗi rồi, vậy mà nó vẫn chưa nguôi giận.
Tôi cứ luẩn quẩn trong những câu hỏi ấy, ngày nào cũng thấy đầu óc nặng nề, buồn bực không yên.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Ngôi nhà mới chỉ xây xong phần thô, hoàn toàn chưa có tiền để hoàn thiện nội thất.
Tôi thử vay thêm tiền từ bà con họ hàng.
Kết quả không những không ai cho vay, mà còn bị họ thúc ngược chuyện trả nợ cũ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mất mặt đến vậy.
Hồi con gái còn ở nhà, chỉ cần tôi mở lời, nó lập tức mua đủ mọi thứ tôi cần.
Làm gì có cảnh túng quẫn thế này.
Không trông cậy được vào họ hàng, tôi đành bảo con trai tự xoay xở.
Không ngờ nó nổi giận, quay sang chửi tôi vô dụng.
Ai cũng biết, nó là đứa được tôi nuôi lớn trong nhung lụa.
Việc nhà từ trước đến nay đều do con gái tôi gánh.
Tiền cưới vợ cho nó cũng là con gái tôi bỏ ra.
Nó chưa từng phải móc túi lấy một đồng.
Vậy mà bây giờ, chỉ bảo nó tự kiếm tiền để trang trí căn nhà của chính mình, nó lại quay sang mắng tôi.
Tôi uất ức đến nghẹn họng.
Nhưng dẫu sao, cuộc sống vẫn phải sống tiếp.
Không có tiền hoàn thiện nội thất thì mặc kệ, vợ chồng tôi dọn vào ở luôn.
Con dâu tính khí dữ dằn, chỉ chia cho vợ chồng tôi một căn phòng nhỏ xíu.
Nó không đi làm, cũng chẳng ra đồng làm ruộng, thậm chí đến nấu cơm cũng không.
Mọi việc lớn nhỏ trong nhà, nó đều đùn hết cho tôi.
Phải biết rằng, khi con gái tôi còn ở đây, tôi chưa từng phải bước chân vào bếp nấu cơm.
Có thể bạn quan tâm
Tôi không vui, nhưng vẫn phải làm.
Không làm thì chẳng ai làm thay.
Thế nhưng tôi đã già rồi, sức khỏe đâu còn như trước.
Chỉ một thời gian ngắn sau, mấy căn bệnh cũ bắt đầu tái phát. Lưng đau, khớp mỏi, cả ngày chẳng lúc nào dễ chịu.
Trước kia mỗi lần tôi đau, con gái đều thức dậy nửa đêm, x*a b*p cho tôi đến khi ngủ yên.
Còn bây giờ thì sao?
Đừng nói con trai con dâu, ngay cả ông nhà cũng lười nhìn tôi lấy một cái.
Tôi bắt đầu hối hận.
Tôi không nên thiên vị con trai, càng không nên so đo với con gái.
Nếu ngày đó, lúc dựng nhà tạm, tôi chịu chia cho con bé một phòng, thì đâu đến nỗi ra nông nỗi này.
Mỗi ngày tôi đều khóc, nhắn tin cho con bé, mong nó quay về thăm tôi một lần.
Nhưng mãi mãi, vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Những ngày tháng chắt chiu, tằn tiện cứ thế trôi qua.
Về sau, con dâu sinh đứa thứ hai.
Là con gái.
Nó thở phào nhẹ nhõm.
Rồi nhìn đứa bé còn chưa mở mắt, nó đã dặn dò:
“Con ngoan, mau lớn nhé, để sau này còn kiếm tiền cho anh con. Tiền cưới vợ cho anh sau này, trông cả vào con đó.”
Khoảnh khắc ấy, máu trong người tôi như bốc lên tận đầu.
Tôi lao tới, giáng cho nó một cái tát.
“Không được trọng nam khinh nữ.”
*****
Sau tất cả những biến cố ấy, cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở về quỹ đạo yên tĩnh vốn có.
Tôi không còn thức dậy giữa đêm vì những cuộc gọi dồn dập từ quê nhà, không còn giật mình vì tiếng chuông điện thoại mang theo mùi uy hiếp và đòi hỏi. Những ngày đầu, tôi vẫn có thói quen mở WeChat, vô thức nhìn vào danh sách liên lạc, rồi lại tự mình tắt đi. Có những mối quan hệ, khi đã cắt đứt, tốt nhất là đừng ngoảnh đầu nhìn lại.
Con gái tôi dần thích nghi với môi trường mới. Con bé vốn ngoan, chỉ cần có sự ổn định là tự khắc nở hoa. Mỗi sáng, tôi đưa con đi học, chiều đón về, tối hai mẹ con cùng nhau ăn cơm, làm bài tập, trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt trong lớp. Có hôm con kể về bạn mới, có hôm lại hí hửng khoe được cô giáo khen. Những niềm vui giản dị ấy, trước đây tôi từng bỏ lỡ rất nhiều.
Tôi cũng bắt đầu sống cho chính mình.
Công việc trở lại guồng quay quen thuộc. Tôi mở rộng thêm một mảng kinh doanh nhỏ, không quá tham vọng, nhưng đủ để tôi cảm thấy mình đang tiến lên. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không còn cảm giác phải gồng lưng kiếm tiền để “trả nợ ân tình”. Đồng tiền tôi làm ra, dùng cho con, cho bản thân, cho tương lai của hai mẹ con, mỗi đồng đều mang lại cảm giác an tâm.
Có đôi lần, trong những buổi chiều muộn, tôi vẫn nghĩ đến quê nhà.
Không phải vì nhớ, mà vì nhận ra mình đã thật sự buông bỏ.
Buông bỏ kỳ vọng rằng ba mẹ sẽ thay đổi. Buông bỏ ảo tưởng rằng chỉ cần mình nhẫn nhịn đủ lâu, hy sinh đủ nhiều, thì một ngày nào đó sẽ được đối xử công bằng. Những thứ ấy, suy cho cùng, chưa từng tồn tại.
Tôi hiểu ra rất muộn, nhưng vẫn còn kịp.
Tình thân không phải là sợi dây trói buộc một người phải cả đời chịu thiệt. Càng không phải là cái cớ để hợp pháp hóa sự áp đặt, thiên vị và bóc lột.



