Cuộc Hôn Nhân Thất Bại - Chương 14
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình thật sự có động lực để cố gắng.
Một buổi tối muộn, sau khi tăng ca, tôi đứng trước gương trong thang máy, nhìn người phụ nữ phản chiếu trong đó. Ánh mắt bình tĩnh, nét mặt tuy có chút mệt mỏi, nhưng không còn u ám như trước.
Tôi chợt nhớ lại mình của ba năm trước.
Khi đó, tôi luôn tự hỏi: tại sao mình làm gì cũng không đúng, tại sao cố gắng thế nào cũng không đủ.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Không phải tôi không đủ tốt.
Chỉ là tôi đã đặt mình vào một nơi không trân trọng tôi.
Cuối năm, tôi ký hợp đồng mua một căn hộ nhỏ.
Không lớn, không xa hoa, nhưng đúng với những gì tôi mong muốn. Ngày ký hợp đồng, tôi một mình đến trung tâm giao dịch, ký tên, lăn tay, nhận giấy tờ.
Khi cầm tờ giấy chứng nhận trong tay, tôi không khóc.
Chỉ thấy lòng rất yên.
Lần này, không ai đứng bên cạnh, không ai góp ý, không ai đòi hỏi.
Chỉ có tôi.
Ngày dọn vào nhà mới, mẹ tôi từ quê lên giúp tôi thu xếp đồ đạc. Bà đi một vòng quanh nhà, ánh mắt tràn đầy vui mừng.
“Nhà đẹp đấy.” Bà nói. “Quan trọng là con sống thấy thoải mái.”
“Con thấy rất ổn.” Tôi đáp.
Buổi tối hôm đó, hai mẹ con ăn cơm trong căn bếp mới. Món ăn không cầu kỳ, nhưng ấm áp đến lạ. Tôi nhìn mẹ, trong lòng chợt hiểu ra một điều rất đơn giản.
Có thể bạn quan tâm
Tổ ấm không nằm ở diện tích căn nhà.
Mà nằm ở cảm giác an toàn.
Ở nơi có người thật lòng quan tâm đến bạn, nơi bạn không phải dè chừng từng lời nói, từng quyết định.
Sau khi mẹ về quê, tôi ở lại một mình trong căn nhà mới. Tôi đặt chậu trầu bà ở ban công, ánh nắng chiếu xuống, lá cây xanh mướt.
Tôi đứng đó rất lâu.
Năm năm trước, tôi từng nghĩ chỉ cần có nhà, có hôn nhân, là đã có hạnh phúc.
Nhưng tôi đã nhầm.
Hạnh phúc không phải là nhẫn nhịn đến kiệt sức, cũng không phải là hi sinh vô điều kiện để đổi lấy sự yên ổn giả tạo.
Hạnh phúc là khi bạn không còn phải tự hỏi mình có xứng đáng được đối xử tử tế hay không.
Là khi bạn dám lựa chọn rời đi, dù biết con đường phía trước phải tự mình bước tiếp.
Đêm ấy, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố, trong lòng vô cùng bình thản.
Tôi biết, cuộc sống phía trước vẫn sẽ có khó khăn, vẫn sẽ có những lúc mệt mỏi.
Nhưng ít nhất, từ giờ trở đi, tôi sẽ không còn đánh mất bản thân mình nữa.
Tôi đã học được cách yêu chính mình.
Và đó, là điều quý giá nhất mà cuộc hôn nhân thất bại ấy để lại cho tôi.



