Đại Hỷ Không Có Chú Rể - Chương 5
Cho dù mẹ anh sắp xếp anh cưới ai, người đó cũng chỉ là cái bóng trang trí, không ai sánh bằng em. Em mới là người anh yêu nhất.”
Mắt Thiều Uyển đỏ hoe, cô ta nức nở hỏi dồn.
“Thật không? Anh thề sẽ không chạm vào người phụ nữ nào khác, cả đời này chỉ yêu mình em thôi?”
Tiêu Hạo Đình bật cười, giọng mềm như rót mật.
“Em là mẹ của con anh, sao anh nỡ để em buồn.”
Nghe người của tôi báo lại, tôi bật cười thành tiếng.
Chồng tôi nhìn sang, giọng điềm nhiên.
“Họ đau khổ như vậy, phu nhân lại vui sao?”
Tôi hừ lạnh.
“Em đương nhiên vui. Họ muốn em mất mặt, muốn em phải nuốt cục tức sao? Mơ đi. Đợi về nhà mẹ đẻ, em sẽ nhờ mẹ giúp, nhất định tìm cho anh trai anh một vị phu nhân vừa ý.”
Vì vụ náo động của nhà họ Tiêu đã lan khắp quân khu, các gia tộc quân nhân đều không muốn gả con gái vào chịu thiệt thòi. Ai muốn con gái vừa bước chân vào cửa, chồng đã có một người tình được cưng chiều cùng một đứa con riêng chứ.
Nhưng quân khu địa phương không muốn, không có nghĩa là quân khu ngoại tỉnh cũng không muốn.
Vừa hay Tư lệnh Trác ở Quân khu phía Tây ra Bắc Kinh báo cáo, dẫn theo vợ và con gái.
Con gái duy nhất của Tư lệnh Trác tên Trác Nghi, tính tình đanh đá, võ nghệ cao cường. Tư lệnh Trác giữ cô đến nay chưa gả, chính là muốn cô ổn định gia đình ở Bắc Kinh.
Bạn thân của mẹ tôi tổ chức một buổi tiệc trà, mời phu nhân và cô chiêu nhà họ Trác, cũng mời cả nhà họ Tiêu.
Tôi ngồi cạnh Trác Nghi, nắm tay cô ấy, cười thân mật.
“Em gái xinh thật. Vừa gặp đã thấy gần gũi, cứ như quen từ lâu. Đúng là có duyên.”
Tôi kéo cô ấy tới trước mặt mẹ chồng.
“Mẹ, mẹ xem cô Trác có giống chị em với con không? Nếu thành người một nhà thì tốt biết mấy.”
Mẹ chồng tôi nhìn Trác Nghi, càng nhìn càng hài lòng. Bà trò chuyện rôm rả với phu nhân nhà họ Trác, kết thúc tiệc trà đã thân thiết như chị em quen lâu.
Hai vị phu nhân nhất trí rất nhanh. Một người coi trọng tính cách mạnh mẽ, thẳng thắn, không dễ bị bắt nạt. Một người coi trọng bối cảnh quân sự của nhà họ Tiêu, vừa vào cửa đã là con dâu trưởng.
Hai nhà trao lễ, đính hôn, thủ tục diễn ra chóng vánh, ngày cưới được ấn định sau hai tháng.
Chẳng bao lâu, đến ngày tiệc đầy tháng của Nam Nam. Tiêu Hạo Đình khăng khăng muốn tổ chức tiệc đầy tháng cùng với tiệc cưới để đón Thiều Uyển vào nhà.
Thiều Uyển cuối cùng cũng mãn nguyệt. Cô ta dẫn theo người giúp việc đi mua sắm đồ dùng cho buổi tiệc.
Ở một cửa hàng lễ phục cao cấp, cô ta tình cờ gặp Trác Nghi.
Trong phòng VIP, Thiều Uyển ngồi nhàn nhã uống trà. Trợ lý của cô ta vênh váo sai nhân viên cửa hàng.
“Phu nhân chúng tôi cần lễ phục màu đỏ loại cao cấp nhất. Mau mang vài bộ tới đây. Chỉ cần đẹp, giá bao nhiêu cũng được.”
Nhân viên thấy khách lớn, vội vàng đi lấy lễ phục.
Tôi đang cùng Trác Nghi chọn lễ phục cưới. Cô ấy từ nơi khác đến, không chuẩn bị trước nên phải mua gấp.
Vừa chọn được một chiếc định đem đi thử, nhân viên lại ái ngại nói chiếc đó có khách quý đã để mắt đến.
Trác Nghi nổi nóng ngay, đập bàn cái rầm.
Có thể bạn quan tâm
“Ai dám tranh đồ với tôi?”
Trong phòng VIP, Thiều Uyển hừ lạnh.
“Tôi là đại thiếu phu nhân nhà họ Tiêu. Cô là cái thá gì mà dám tranh lễ phục với tôi?”
Trác Nghi sầm mặt, vén rèm bước vào.
“Đại thiếu phu nhân nhà họ Tiêu? Vợ của Tiêu Hạo Đình? Tiêu Hạo Đình chẳng phải vừa đính hôn sao? Tôi chưa từng nghe nói có người như cô.”
Thiều Uyển ngẩng mặt, giọng đầy ngạo mạn.
“Đính hôn à? Chồng tôi nói rồi, cưới ai vào cửa cũng chỉ là vật trang trí. Tôi vĩnh viễn là người anh ấy yêu nhất. Cô thiếu phu nhân nhà họ Tiêu kia có muốn làm thì làm, trong mắt tôi chẳng là gì.”
“Chồng tôi còn nói đời này chỉ yêu mình tôi. Thiên kim quân khu thì sao chứ. Tôi là người sinh cháu đích tôn cho nhà họ Tiêu.”
Cô ta nhếch môi.
“Hơn nữa cô là ai? Chồng tôi cưới ai liên quan gì đến cô?”
Nói xong, cô ta đưa tay chộp lấy chiếc lễ phục, ra lệnh cho nhân viên.
“Tôi lấy cái này. Ghi vào sổ nợ của nhà họ Tiêu.”
Trác Nghi giữ chặt lại.
“Chiếc này tôi đã xem trước. Cô chỉ là người tình, cũng dám mặc màu đỏ rực sao? Quy tắc nhà họ Tiêu là vậy à? Không màng lễ nghĩa liêm sỉ sao?”
“Nếu anh ta dám để một người tình mặc lễ phục đỏ rực vào cửa, đặt nhà họ Trác chúng tôi ở đâu?”
Thiều Uyển ngẩng đầu, giọng khinh khỉnh.
“Nhà họ Trác nhỏ bé, gả được con gái vào nhà họ Tiêu đã là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa? Chồng tôi nói tôi muốn mặc gì thì mặc.”
Tôi đứng dậy, bước vào đúng lúc.
“Thiều Uyển, cô đừng quá đáng. Cô là người bên ngoài, sao có thể mua lễ phục màu đỏ. Vị tiểu thư Trác Nghi đây là thiên kim của Tư lệnh Trác, sau này vào cửa là chị em. Còn cô chỉ là người được nuôi bên ngoài, đừng vượt quá giới hạn.”
Thiều Uyển giật mình, vội đứng lên, lập tức đổi sang giọng yếu ớt.
“Tiểu thư Trác? Xin lỗi, tôi chỉ muốn mua một chiếc lễ phục thôi. Xin cô thương cho tôi xuất thân nghèo khó, tự biết không thể sánh với thiên kim quân khu như cô.”
Cô ta nghẹn ngào, lau khóe mắt.
“Tôi chỉ muốn một lần được đường đường chính chính mặc lễ phục đỏ rực xuất giá. Điều đó cũng không được sao?”
Đang lúc ồn ào, Tiêu Hạo Đình bước vào. Thấy Thiều Uyển mắt đỏ, anh ta lập tức hỏi.
“Có chuyện gì?”
Thiều Uyển nhào vào lòng anh ta.
“Tiêu Hạo Đình, em chỉ muốn một lần được mặc lễ phục đỏ rực, được làm vợ anh một cách chính thức. Điều này cũng không được sao?”
“Em biết sau này em chỉ là người bên ngoài, nhưng đó cũng đâu phải điều em mong.



