Đại Hỷ Không Có Chú Rể - Chương 8
Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi không còn oán hận, cũng chẳng còn khoái trá. Thứ duy nhất còn lại chỉ là cảm giác trống trải rất nhẹ, như khi một cơn bão cuối cùng cũng tan đi, để lại mặt biển phẳng lặng nhưng sâu thẳm. Tôi hiểu rõ, những gì anh phải gánh chịu không hoàn toàn do tôi gây ra. Đó là kết quả của chính lựa chọn của anh, của sự ích kỷ, nông cạn và lòng tham không đáy.
Chính Hành đứng phía sau tôi, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai. Anh chưa từng hỏi tôi có hối hận hay không, cũng chưa từng tò mò về những cảm xúc sâu kín nhất trong lòng tôi. Sự điềm tĩnh và chừng mực ấy khiến tôi dần hiểu ra, một người đàn ông thực sự vững vàng không cần phải thể hiện bằng lời thề thốt hay những lời hứa khoa trương, mà bằng cách đứng cạnh bạn, vào đúng lúc bạn cần nhất.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Chính Hành càng bận rộn hơn. Những nhiệm vụ mới liên tiếp được giao, trọng trách trên vai anh ngày một lớn. Anh rời nhà thường xuyên, nhưng mỗi lần trở về đều mang theo sự vững chãi khiến tôi an tâm. Cha mẹ chồng nhìn anh bằng ánh mắt tự hào không giấu giếm, còn đối với tôi, họ cũng không còn giữ khoảng cách như trước. Tôi biết, sự thừa nhận ấy không chỉ vì thân phận, mà còn vì lựa chọn của tôi trong thời khắc then chốt nhất.
Đôi khi, vào những buổi chiều yên tĩnh, tôi vẫn nhớ lại lễ cưới năm ấy. Không phải để tiếc nuối, mà để tự nhắc mình rằng, nếu khi đó tôi yếu mềm thêm một chút, do dự thêm một chút, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang một con đường hoàn toàn khác. Có những sai lầm, chỉ cần bước qua một lần là đủ để đánh đổi cả đời. Và cũng có những quyết định, dù đau đớn ở thời điểm đưa ra, lại chính là cánh cửa duy nhất dẫn đến tự do.
Thời gian trôi đi, bụng tôi ngày một lớn. Mẹ chồng luôn dặn dò tôi cẩn thận từng li từng tí, còn Chính Hành mỗi khi ở nhà đều tự tay nấu ăn, không để tôi động tay vào việc gì nặng nhọc. Có lúc tôi nhìn anh, chợt nhận ra mình chưa từng hỏi anh rằng, liệu anh có hối hận vì đã bước vào cuộc hôn nhân này hay không. Nhưng rồi tôi lại thôi. Có những câu hỏi, nếu phải hỏi ra, thì bản thân nó đã không còn ý nghĩa.
Đến ngày tôi sinh con, Chính Hành đứng ngoài phòng sinh suốt nhiều giờ, gương mặt căng thẳng đến mức hiếm khi tôi thấy. Khi tiếng khóc của đứa bé vang lên, anh quay đầu đi rất nhanh, nhưng tôi vẫn kịp thấy khóe mắt anh đỏ lên. Đó là khoảnh khắc tôi hiểu, từ nay về sau, cuộc đời tôi đã có thêm một sợi dây ràng buộc không thể cắt đứt, nhưng là sợi dây ấm áp và vững vàng.
Có thể bạn quan tâm
Con trai tôi ra đời trong sự chờ đợi và chúc phúc của cả nhà họ Tiêu. Đứa bé được bế trên tay ông bà nội, ánh mắt họ ánh lên niềm vui thuần khiết mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi biết, từ giây phút ấy, những tranh đoạt, toan tính và bóng tối của quá khứ đã thực sự khép lại. Nhà họ Tiêu cuối cùng cũng có một khởi đầu mới, không nhuốm màu sai lầm của thế hệ trước.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe tin về viện điều dưỡng quân khu. Người ta nói Tiêu Hạo Đình lúc tỉnh lúc mê, có khi cả ngày không nói một lời, có khi lại lẩm bẩm nhắc đến những năm tháng đã qua. Tôi không còn cảm thấy tò mò. Với tôi, anh đã trở thành một phần của quá khứ, giống như một cơn mưa lớn đã trôi qua, để lại mặt đất ướt át nhưng cũng giúp rửa sạch bụi bặm.
Đứng bên cửa sổ, nhìn Chính Hành bế con trai trong ánh hoàng hôn, tôi chợt hiểu ra một điều rất đơn giản. Cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng, nhưng nó luôn có cách riêng để trả lại những gì ta xứng đáng nhận được. Có người đánh mất tất cả vì một lựa chọn sai lầm. Cũng có người, sau khi đi qua tận cùng của tổn thương, cuối cùng lại tìm thấy bình yên thật sự.
Tôi khẽ mỉm cười, đặt tay lên ngực mình. Không phải vì chiến thắng ai đó, cũng không phải vì trả thù đã trọn vẹn, mà vì cuối cùng, tôi đã giành lại được cuộc đời vốn thuộc về mình.



