Đi Về Phía Mặt Trời - Chương 1
Ba năm đồng hành, cô đứng sau anh giữa những con số lạnh lẽo và những đêm trắng không ngủ.
Ba năm chờ đợi, cô tin rằng chỉ cần kiên trì đủ lâu, một ngày nào đó sẽ được cùng anh đặt chân tới Nam Cực, chụp lại khoảnh khắc cá voi trồi lên giữa đại dương băng giá.
Nhưng đến cuối cùng, suất đi Nam Cực ấy lại được trao cho người khác.
Còn cô, chỉ được hứa hẹn bằng hai chữ “năm sau”.
Khi niềm tin vỡ vụn, Trình Vãn Nhiên không khóc, không níu kéo.
Cô chọn rời đi, rời khỏi Nam Cực, rời khỏi người đàn ông từng là cả thế giới của mình, để bước vào rừng nhiệt đới Amazon – nơi không có băng giá, cũng không có những lời hứa trống rỗng.
Giữa khoa học, tình cảm và sự phản bội, cô hiểu ra một điều:
Có những ước mơ không cần ai dẫn lối.
Có những con đường chỉ thật sự rộng mở khi ta dám quay lưng với quá khứ.
Con cá voi mang tên Trình Vãn Nhiên đã không bao giờ xuất hiện.
Nhưng chính cô, cuối cùng cũng bơi ra khỏi vùng nước lạnh lẽo ấy, hướng về tự do và một cuộc đời rực rỡ hơn.
*****
Vào ngày công bố danh sách đoàn thám hiểm Nam Cực, tôi nhìn thấy Phó Dịch Thâm trao suất cuối cùng cho cô em gái học trò nhỏ của anh.
Cô ấy vui mừng không giấu được, còn quay sang hỏi một câu khiến tôi sững người lại:
“Vậy còn sư tỷ thì sao? Chị ấy đã chuẩn bị cho cơ hội này suốt ba năm rồi mà.”
Anh chỉ mỉm cười nhàn nhạt, giọng nói thản nhiên đến tàn nhẫn:
“Em lần đầu ra thực địa, càng cần cơ hội hơn. Sang năm, năm sau nữa vẫn còn nhiều chuyến, đến lúc đó anh đưa chị ấy đi cũng được.”
Thế nhưng, cũng chính anh là người từng nói, muốn cùng tôi đến Nam Cực chụp ảnh đuôi cá voi.
Ánh mắt tôi dừng lại trên bản luận văn mà tôi đã giúp anh chỉnh sửa suốt ba đêm không ngủ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ bỗng trở nên nhạt nhẽo đến lạ.
Tôi không khóc, cũng không nổi giận.
Chỉ lặng lẽ gửi bản thảo hoàn chỉnh cuối cùng cho cô em gái kia, kèm theo một dòng nhắn ngắn gọn:
“Bản cuối của thầy Phó, chị giao lại cho em phụ trách nốt.”
Sau đó, tôi đứng dậy, xoay người gõ cửa văn phòng trưởng dự án rừng mưa nhiệt đới:
“Giáo sư Vương, em muốn xin gia nhập nhóm của thầy.”
Trong suốt khoảng thời gian ấy, Phó Dịch Thâm liên tục gửi tin nhắn cho tôi.
“Chuyện danh sách đợi anh về giải thích. Em muốn ăn bánh gì?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ chấp nhận lời mời gia nhập nhóm của Giáo sư Vương.
Nam Cực băng giá quá, lạnh lẽo quá.
Tôi không muốn đi nữa.
Gió lạnh của Nam Cực, cuối cùng cũng chẳng thể thổi tới rừng mưa nhiệt đới.
Cuộc họp trực tuyến của nhóm Giáo sư Vương vừa kết thúc, trên màn hình máy tính vẫn còn lưu lại nụ cười chúc mừng tôi chính thức gia nhập đội ngũ của họ.
Có thể bạn quan tâm
Bên ngoài phòng làm việc, tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên rất nhẹ.
“Em sao không trả lời tin nhắn? Trình Vãn Nhiên, anh nhắn cả chục cái, em không xem cái nào à?”
Phó Dịch Thâm bước vào, vẻ mặt lộ rõ mệt mỏi, giữa chân mày còn vương một chút bực dọc chưa tan.
Tôi tắt màn hình điện thoại, giọng điệu bình thản:
“Vừa bận họp, để chế độ im lặng.”
Ánh mắt anh dừng lại trên tập tài liệu tôi còn chưa kịp thu lại, giọng nói theo đó dịu xuống:
“Coi như em đã vất vả giúp anh sửa bài luận, chuyện này bỏ qua nhé. Là anh nóng vội quá.”
Tôi không đáp lời.
Tài liệu trên bàn là tài liệu nhóm của Giáo sư Vương vừa gửi cho tôi.
Còn bài luận của anh, tôi đã giao cho Triệu Nhiên Nhiên.
Coi như hiểu lầm thì hiểu lầm đi.
Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, khẽ thở dài:
“Chuyện suất đi Nam Cực là lỗi của anh, anh biết em không vui.”
“Tiểu Nguyệt là phút cuối mới muốn đi. Lần đầu ra thực địa, chưa có kinh nghiệm gì, anh phải để tâm chăm sóc hơn một chút.”
“Hơn nữa em cũng biết rồi mà, ba của cô ấy là thầy hướng dẫn của anh hồi còn nghiên cứu sinh. Ngày xưa anh vào được viện nghiên cứu, ông ấy giúp anh không ít.”
“Thầy đích thân gọi điện nhờ, anh thật sự không tiện từ chối.”
Phó Dịch Thâm nói đến đó thì dừng lại, ánh mắt mang theo chút áy náy nhìn về phía tôi.
Nhưng những chuyện “khó từ chối” như thế này, đâu chỉ xảy ra một hai lần.
Cô em gái học trò ấy, hết lần này đến lần khác thân mật khoác tay anh trước mặt tôi, còn anh, chưa từng một lần né tránh hay từ chối.
Lúc cả sư môn cùng đi ăn, cô ấy nghiêng người sang, đưa tay lau vụn bánh dính nơi khóe miệng anh, còn anh thì không hề né tránh.
Sự thân mật ấy, nhìn chẳng khác nào một cặp đang say đắm yêu đương.
Những chuyện như vậy, tôi từng để tâm, từng buồn bực, từng ghen tuông.
Nhưng cuối cùng, thứ tôi nhận lại chỉ là một câu nói lạnh nhạt:
“Cô ấy còn nhỏ, em so đo với cô ấy làm gì.”
Mà giờ đây, tôi cũng chẳng còn bận lòng nữa.
Tôi khẽ gật đầu, giọng nói bình thản đến mức chính mình cũng thấy xa lạ:
“Anh có ân tình phải trả, cô ấy lại thật sự cần cơ hội này. Em hiểu.”
Sự ngoan ngoãn ấy rõ ràng khiến anh hài lòng, nhưng dường như vẫn thiếu đi điều gì đó.
Anh hơi cau mày, cố nén cảm giác bực dọc:
“Ngoan nào, đừng gây chuyện lúc anh sắp đi.



