Đi Về Phía Mặt Trời - Chương 8
Em nhìn cái này đã.”
Phía sau, Phó Dịch Thâm hớt hải gọi theo, vội vàng mở chiếc hộp anh vẫn luôn nắm chặt trong tay.
Bên trong là một hóa thạch ốc Anh vũ tinh xảo, vân đá rõ ràng, bề mặt ánh lên lớp màu óng ánh tuyệt đẹp.
Đúng như anh từng nói.
Đẹp hơn gấp trăm lần so với khối hóa thạch tam diệp trùng thô ráp mà tôi đã tự tay đào được năm ấy.
Nhưng thời gian thì khác.
Thời gian giống như một con tuấn mã trắng, cứ thế lao đi, không bao giờ ngoảnh lại.
Nó sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng bước.
Vì vậy, đã qua rồi.
Chính là đã qua rồi.
Con cá voi mang tên Trình Vãn Nhiên, mãi mãi không chờ được nữa, cũng đã bơi đi từ một nơi nào đó mà tôi không còn hay biết.
Bơi về phía biển sâu.
Bơi về phía tự do.
Tiếng còi tàu vang lên, trầm và dài, báo hiệu giờ khởi hành.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như có tiếng cá voi cất lên từ lòng biển xa xôi.
Tôi đứng trên boong tàu, nhìn về phía bến cảng lần cuối.
Tàu Tuyết Long, chuyến tàu hướng về Nam Cực, vẫn bị kẹt lại nơi đó vì sự cố dữ liệu, ngày khởi hành chưa định.
Trên bến, Phó Dịch Thâm loạng choạng chạy đến tận mép nước.
Trong tay anh là khối hóa thạch ốc Anh vũ được giơ cao, dáng vẻ như một đứa trẻ đang bật khóc.
Hoặc có lẽ, anh đang gọi tên tôi.
Muốn tôi quay lại.
Muốn tôi mang theo món quà đến muộn ấy.
Gió ở cảng thổi rất lớn.
Hình bóng anh dần dần thu nhỏ lại.
Tiếng gọi cũng bị sóng gió xé tan, hòa vào biển cả mênh mông.
Chỉ còn khối hóa thạch kia, dưới ánh mặt trời, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo và u buồn.
Tôi xoay người, bước vào khoang tàu.
Có thể bạn quan tâm
Hướng về rừng nhiệt đới.
Hướng về một cuộc đời nóng bỏng và rực rỡ.
Không ngoái đầu.
Không quay lại.
Không còn nữa.
******
Con tàu rời cảng, thân tàu rung nhẹ một nhịp dài, như một hơi thở sâu sau khi thoát khỏi vùng nước cạn. Mặt biển mở ra trước mắt tôi, mênh mông và thẫm màu, mang theo mùi mặn đặc trưng của hành trình mới.
Tôi đứng trên boong, để gió nhiệt đới phương Nam thổi qua mái tóc, mang theo hơi ẩm và hơi ấm rất khác với cái lạnh khô khốc của Nam Cực mà tôi từng tưởng tượng suốt nhiều năm. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, mình không hề tiếc nuối.
Những năm tháng đã qua, tôi từng cho rằng kiên trì là một dạng cao thượng. Tôi nhẫn nại đứng sau lưng một người, giúp anh ta sửa từng con số, hoàn thiện từng dòng dữ liệu, gánh vác những công việc vụn vặt nhất, chỉ vì tin rằng một ngày nào đó, mình sẽ được sánh vai cùng anh, đặt chân lên vùng đất băng giá ấy, cùng chụp lại khoảnh khắc cá voi trồi lên giữa biển trắng.
Nhưng hóa ra, kiên trì không phải lúc nào cũng đáng giá. Có những con đường, càng đi lâu, càng xa rời chính mình.
Rừng Amazon hiện ra trong những tấm ảnh treo trong khoang sinh hoạt. Những tán cây dày đặc, những dòng sông uốn lượn như mạch máu của Trái Đất, những sinh vật nhỏ bé nhưng bền bỉ sinh tồn trong hệ sinh thái phức tạp. Chỉ cần nhìn thôi, trong lòng tôi đã dâng lên một cảm giác háo hức rất thuần khiết, thứ cảm xúc mà tôi tưởng mình đã đánh mất từ lâu.
Những ngày sau đó, lịch trình dày đặc nhanh chóng cuốn tôi vào guồng quay công việc. Thiết bị được dựng lên, mẫu khảo sát được phân loại, dữ liệu sinh thái liên tục được cập nhật. Mỗi ngày trôi qua đều mệt mỏi, nhưng là kiểu mệt mỏi khiến người ta ngủ một giấc thật sâu và thức dậy với đầu óc nhẹ nhõm.
Giáo sư Vương đúng như lời đồn. Ông không cần ai phải hy sinh bản thân để chứng minh lòng trung thành. Ông lắng nghe ý kiến của tôi, phản biện thẳng thắn, và giao cho tôi những phần việc thực sự phù hợp với năng lực. Ở đây, tôi không phải cái bóng của ai, cũng không phải người vá lỗi âm thầm phía sau.
Có một buổi chiều, khi ánh nắng xuyên qua tán cây rừng, tôi cùng đồng đội phát hiện dấu vết sinh sống của một loài lưỡng cư hiếm. Khoảnh khắc ghi nhận dữ liệu thành công, tim tôi đập nhanh đến mức tưởng như nghe thấy tiếng vang trong tai. Cảm giác ấy rất quen thuộc, giống hệt lần đầu tôi tìm thấy khối hóa thạch tam diệp trùng năm xưa.
Tôi chợt mỉm cười.
Cô gái từng liều lĩnh bước sâu vào sa mạc, từng ôm chặt một hòn đá ngủ gục giữa cát bụi, hóa ra chưa từng biến mất. Cô ấy chỉ tạm thời bị che khuất, bị ép phải thu mình lại vì một mối quan hệ không cân xứng.
Buổi tối, tôi ngồi một mình trước bàn làm việc, ánh đèn vàng chiếu xuống trang ghi chép. Tôi mở lại nhật ký nghiên cứu cũ, những dòng chữ viết tay còn non nớt nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Khi ấy, tôi từng ghi một câu rất ngắn.
Muốn trở thành một nhà khoa học tự do.
Không phải tự do về mặt địa lý, mà là tự do trong lựa chọn. Được quyền nói không với những điều làm mình tổn thương, được quyền bước đi khi con đường phía trước không còn đúng hướng.
Ngoài cửa sổ, côn trùng rừng đêm cất tiếng rì rầm, như một bản hòa âm sống động. Tôi khép sổ lại, nhắm mắt hít sâu. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy mình đang đứng đúng vị trí.
Tôi không biết chuyến tàu Tuyết Long khi nào mới rời cảng. Tôi cũng không biết Phó Dịch Thâm sẽ mất bao lâu để vá lại đống đổ nát do chính anh gây ra. Những điều đó, giờ đây không còn liên quan đến tôi nữa.
Con cá voi mang tên Trình Vãn Nhiên, cuối cùng đã không xuất hiện ở Nam Cực.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Bởi tôi hiểu ra, tôi không cần một con cá voi để chứng minh giá trị của mình.



