Đợi Anh - Chương 2
Một con mèo tam thể rụt rè thò đầu ra.
Đợt mưa bão trước, tôi nhặt được một ổ mèo hoang ở cửa bệnh viện quân đội, định nuôi đến khi chúng đầy tháng rồi tìm người nhận nuôi.
Ngô Hành Chu nhíu mày, giọng không giấu được vẻ chê bai:
“Mèo hoang ở đâu ra thế này?”
“Em nhặt.” Trong lòng khó chịu, tôi ôm con mèo lên, đáp lại cứng cỏi.
“Thế thì em nên đi xin cái bằng khen lòng nhâ* á* đi.” Anh mỉa mai.
Tôi ôm mèo về phòng. Khi trở ra, anh đã mặc xong áo khoác, phần sandwich trên bàn vẫn còn nguyên vẹn.
“Trước khi tôi chính thức về đội, xử lý nó đi.” Anh chỉnh lại cà vạt trước gương, không buồn ngoảnh đầu.
“Em sẽ nhốt chúng cẩn thận, khử trùng rồi tìm người nhận nuôi, có người nhận là em đưa đi ngay.”
“Nếu anh không quen, anh có thể chuyển vào ký túc xá quân khu mà ở.” Tôi hạ giọng nói.
Ngô Hành Chu cười khẩy:
“Mấy năm không gặp, tính tình lớn hơn hẳn nhỉ. Tôi vừa về đã muốn đuổi tôi đi rồi sao?”
Khi tôi cúi xuống xỏ giày, anh chợt hỏi:
“Đêm qua em định nói gì?”
Lần này đến lượt tôi mất hứng:
“Không có chuyện gì quan trọng. Em vội đi làm, để sau hãy nói.”
Đang ăn trưa thì Tống Chi Hoa gọi điện, bảo tôi chiều nay về nhà cũ của họ Ngô.
Vừa đến nơi, Tống Chi Hoa trong bộ sườn xám thanh nhã đã vào thẳng vấn đề:
“Nghe nói con đuổi dì Trương đi rồi?”
Bà ngồi xuống, giọng khiển trách rõ ràng:
“Dù sao con cũng là vợ của Ngô Hành Chu, đến một người giúp việc cũng không quản nổi, truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa?”
“Chuyện lần trước mẹ nói với con, con đã bàn với Hành Chu chưa?” Bà nhấp một ngụm trà, hỏi dồn.
“Vẫn chưa ạ.”
“Trước đó con có tìm anh ấy, nhưng anh ấy bận thực hiện nhiệm vụ ở biên giới nên không có thời gian.” Tôi thành thật đáp.
“Chuyện nói với con chưa bao giờ con để tâm.” Tống Chi Hoa nổi giận.
“Giờ Hành Chu về rồi, hai đứa mau làm thủ tục ly hôn đi, giải quyết sớm chừng nào hay chừng đó, đừng để người ngoài xem cười.”
“Ông chủ và Thiếu gia về rồi.” Người làm lên tiếng thông báo.
Ngô Hành Chu cùng cha mình là Ngô Quốc Thịnh bước vào.
Hai cha con vừa đi vừa trò chuyện, khóe môi Ngô Hành Chu mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Khi ánh mắt lướt qua tôi, nụ cười ấy lập tức tan biến.
Tống Chi Hoa nhanh chóng đổi sang vẻ niềm nở, đón tiếp hai cha con, giọng điệu thân thiết.
Đến bữa, tôi ngồi cạnh Ngô Hành Chu. Ngô Quốc Thịnh hỏi han tôi vài câu theo lệ, tôi lần lượt trả lời.
Chỉ đến khi ông chuyển sang hỏi Ngô Hành Chu về nhiệm vụ biên giới và công việc ở quân khu, tôi mới thầm thở phào.
Mấy năm nay Ngô Hành Chu lập được không ít chiến công, trong lời nói của Ngô Quốc Thịnh tràn đầy tự hào.
Trong lòng mang tâm sự, tôi ăn không ngon, vừa đặt đũa xuống đã bị Ngô Quốc Thịnh chú ý:
“Thức ăn không hợp khẩu vị sao?”
Tôi còn chưa kịp giải thích thì Ngô Hành Chu đã thong thả liếc tôi một cái, giọng trêu chọc:
“Dạo này cô ấy mê cho mèo ăn, chắc là muốn nếm thử mùi vị thức ăn cho mèo đấy ạ.”
Mặt tôi đỏ bừng, vội xua tay:
Có thể bạn quan tâm
“Không có đâu ạ, anh ấy đùa với cha thôi.”
Sau bữa cơm, hai cha con vào thư phòng bàn việc.
Đêm qua mất ngủ, tôi ngồi trên sofa một lúc liền thiếp đi.
Khi được dì Lý gọi dậy, dì bảo tôi lên phòng trên lầu nghỉ ngơi.
Tôi mượn dì Lý một chiếc hộp giấy, thu dọn vài món đồ cũ từ thời nhỏ rồi ôm xuống lầu.
Đúng lúc đó, Ngô Hành Chu cũng từ thư phòng bước ra.
“Cầm gì thế?” Anh liếc chiếc hộp trong tay tôi.
“Đồ cũ hồi nhỏ thôi.” Tôi lí nhí đáp, rồi đi sau lưng anh, nói thêm: “Lần sau anh đừng đùa linh tinh trước mặt cha mẹ như vậy, em thấy ngại lắm.”
Ngô Hành Chu khựng lại, nới lỏng cà vạt rồi quay đầu nhìn tôi:
“Tôi đùa linh tinh?”
“Không phải chính em nói con mèo đó là nhặt về, rồi suốt ngày quấn quýt với nó sao?”
“Em chỉ thuận miệng nói vậy, sao anh lại đem chuyện đó nói với cha mẹ?” Tôi thấy trong lòng uất ức.
Anh cười nhạt, chẳng rõ vui hay không:
“Được. Vậy sau này mỗi câu em nói tôi đều ghi nhớ, để tránh việc lỡ lời làm lộ bí mật nhỏ của em.”
Ngô Hành Chu mở cửa xe, giọng xa cách:
“Còn đồ gì chưa lấy không. Hôm nay mang đi hết một lần cho gọn, khỏi phiền phức về sau.”
“Hết rồi. Chỗ còn lại đều là đồ của nhà họ Ngô.” Tôi cúi người lên xe.
Tôi nghe anh khẽ cười một tiếng, không rõ mang ý gì. Không khí trong xe đặc quánh, nặng nề.
Do dự một lúc, tôi vẫn hỏi:
“Mẹ đã nói gì với anh rồi?”
Ngô Hành Chu nhìn nghiêng, ánh mắt hờ hững:
“Em muốn biết cái gì?”
“Hôn nhân của chúng ta, còn một tháng nữa là đến hạn rồi.” Tôi vừa dứt lời thì điện thoại anh vang lên.
Nghe máy xong, anh tấp xe vào lề, giọng lạnh lùng:
“Xuống xe đi. Tôi có nhiệm vụ gấp cần xử lý, lát nữa sẽ có người đến đón em.”
Tôi đứng nhìn chiếc xe của anh khuất dần, đành tự bắt xe về khu gia binh.
Đêm đó Ngô Hành Chu không về, mấy ngày sau cũng hoàn toàn bặt tin.
Nhưng dì Trương lại quay lại, nói là Ngô Hành Chu dặn dì về chăm sóc ăn uống cho tôi.
Trên bàn ăn bày đầy món, nhưng có không ít thứ tôi ghét, như mướp đắng và cần tây.
“Cô không ăn thì Thiếu tướng về cũng phải ăn chứ.”
Dì Trương gạt phắt lời góp ý của tôi, còn lầm bầm:
“Tiền này đều là chi từ tiền lương của Thiếu tướng cả.”
Thính giác tôi vốn nhạy:
“Nếu dì muốn phàn nàn thì đi chỗ khác, đừng lải nhải bên tai cháu.”
Dì Trương lập tức im bặt.
Bữa cơm gần tàn mà vẫn chưa thấy Ngô Hành Chu xuất hiện.
Dì Trương liên tục ngó ra ngoài cửa, mấy lần giục tôi gọi điện hỏi anh.



