Đợi Anh - Chương 3
Tôi ngước mắt nhìn dì, giọng nhạt đi:
“Dì lo cho anh ấy thế thì dì tự gọi đi.”
Dì Trương lập tức nghẹn lời, vẻ mặt lúng túng hiện rõ.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng xe.
Nhưng người bước vào lại là bác Trần, tài xế của nhà họ Ngô, trên tay ôm một chiếc hộp giấy.
“Thưa Thiếu phu nhân, đây là đồ cô để quên trên xe hôm nọ. Thiếu tướng bảo tôi mang trả lại.”
“Mấy ngày nay anh ấy ở đâu, bận việc gì vậy bác?” Tôi không nhịn được hỏi.
Bác Trần ấp úng:
“Thiếu tướng mấy hôm nay đều ở quân khu lo nhiệm vụ, vất vả lắm.”
“Anh ấy ở lại ký túc xá quân khu rồi sao ạ?”
Mồ hôi trên trán bác Trần gần như túa ra:
“Chuyện này… tôi cũng không rõ lắm.”
Trưa hôm sau, tôi gọi lại cho Ngô Hành Chu. Lần này là cậu lính cảnh vệ nghe máy.
“Thiếu tướng đang bận triển khai huấn luyện, không rảnh nghe máy, thưa phu nhân.”
“Nếu có việc gấp, tôi có thể chuyển lời giúp cô.”
“Cậu nói với anh ấy, bận đến mấy cũng phải chú ý sức khỏe. Đừng để đến lúc gục xuống rồi ngay cả thời gian xử lý việc riêng cũng không có.” Giọng tôi nặng trĩu.
Cậu cảnh vệ liếc nhìn Ngô Hành Chu đang ngồi sau bàn phê duyệt văn kiện, do dự rồi nói lại:
“Thiếu phu nhân dặn ngài chú ý sức khỏe, đừng quá lao lực.”
Ngô Hành Chu khẽ nhướn mày, ánh mắt hướng ra sân tập ngoài cửa sổ. Khóe môi anh cong lên một độ rất nhẹ, gần như không nhận ra:
“Hôm nay đúng là chuyện lạ.”
Nhưng anh vẫn không liên lạc với tôi, cũng không về nhà.
Tống Chi Hoa lại gọi điện giục:
“Con bàn với Hành Chu đến đâu rồi?”
Tôi vừa khám xong cho bệnh nhân ở phòng khám, vừa cắn mẩu bánh mì, trả lời qua loa:
“Dạo này anh ấy bận lắm, con chưa tìm được cơ hội.”
“Có phải con cố tình trì hoãn không?” Giọng bà trở nên gay gắt. “Hành Chu chịu khổ ở biên giới ba năm, chẳng phải đều tại con sao?”
“Năm đó nếu không vì lời hẹn ước giữa hai nhà, tôi có chết cũng không đồng ý cuộc hôn nhân này.”
Tôi siết chặt tay, móng tay ghim sâu vào da thịt:
“Cuộc hôn nhân này con cũng chẳng tự nguyện.”
“Mẹ chồng đừng quên, năm đó chính là nhà họ Ngô gặp chuyện, chủ động cầu cứu cha con, mới định ra lời hẹn ước này.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Giọng Tống Chi Hoa dịu xuống, nhưng vẫn mang theo uy thế bề trên:
“Sau khi ly hôn, tiền bồi thường cho con sẽ không thiếu một xu. Từ nay về sau, con và nhà họ Ngô không ai nợ ai nữa.”
Tan ca, Dư Lạc hẹn tôi tới một quán bar yên tĩnh gần quân khu để thư giãn.
“Cậu nói xem, lần này Ngô Hành Chu đột ngột quay lại, có phải để tranh giành vị trí quan trọng trong quân khu không?” Dư Lạc tò mò.
“Năng lực của anh ấy không cần chứng minh bằng việc tranh giành chức vị.” Tôi đáp khẽ. “Có lẽ là để ly hôn thôi.”
Có thể bạn quan tâm
Trong lúc Dư Lạc đi vệ sinh, tôi cúi đầu ăn chút đồ thì Phó Hàn dẫn theo mấy người bước vào, bên cạnh còn có một người phụ nữ lạ.
Anh ta vô thức liếc lên phòng bao tầng hai, sắc mặt hơi gượng gạo, chỉ chào hỏi qua loa rồi nhanh chóng lên lầu.
Dư Lạc quay lại, sắc mặt nghiêm trọng:
“Hứa Thanh, cậu đoán xem tớ vừa thấy ai. Chồng cậu đấy. Trong phòng bao còn có mấy cô nữa.”
“Có lẽ chỉ là tụ tập đồng đội bình thường thôi.” Tôi cụp mắt nói.
Dư Lạc càng nghĩ càng tức, trong năm phút đi vệ sinh đến hai lần.
Chưa đầy hai phút sau, từ tầng hai vang lên tiếng ồn ào. Tôi giật mình, vội đứng dậy chạy lên.
Bảo vệ đang chặn Dư Lạc lại:
“Tiểu thư, đây là phòng riêng, không được tự tiện vào.”
Dư Lạc đẩy mạnh bảo vệ, xông thẳng vào trong. Tim tôi thắt lại, vội vàng theo sau.
“Xin lỗi nhé, vào nhầm phòng.” Giọng cô ấy mỉa mai. “Nhưng sao mấy vị này nhìn giống hệt anh chồng quanh năm không về nhà của bạn thân tôi cùng đám đồng đội của anh ta thế nhỉ.”
“Dư Lạc, cô đến đây gây sự cái gì?” Vương Lâm trừng mắt, vẻ mặt không mấy dễ chịu.
Tôi lập tức kéo Dư Lạc ra sau lưng:
“Xin lỗi, cô ấy uống hơi nhiều, nói năng không chuẩn mực. Mọi người đừng để tâm.”
Vương Lâm khựng lại, lên tiếng chào gượng gạo:
“Chị dâu.”
Không khí náo nhiệt trong phòng bao lập tức trở nên ngượng ngập.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.
Ngô Hành Chu tựa lưng trên sofa, ngón tay kẹp điếu thuốc, dáng vẻ nhàn tản. Ánh mắt anh chậm rãi dừng lại trên người tôi.
Ngồi cạnh anh là người phụ nữ trong bức ảnh lần trước, gương mặt xinh đẹp, thần sắc dịu dàng.
Trong phòng bao phảng phất mùi thuốc lá hòa lẫn hương trà. Trên bàn bày đầy rượu mạnh và đồ uống. Những người ngồi quanh vừa có cán bộ quân khu, vừa có người nhà của họ.
Tôi nhìn thẳng vào Ngô Hành Chu, giọng bình tĩnh:
“Đây chính là điều anh nói, dạo này đang bận nhiệm vụ sao?”
Căn phòng im phăng phắc, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp thở.
Mọi ánh mắt đều dồn về hai chúng tôi, vừa dò xét vừa lúng túng.
Điếu thuốc giữa ngón tay Ngô Hành Chu đã cháy được nửa thân, tàn thuốc run rẩy sắp rơi, nhưng anh không hề động đậy. Anh ngước mắt nhìn tôi, thần sắc vẫn thản nhiên, chỉ là giọng nói lạnh đi mấy phần:
“Tôi ở đâu, có cần phải báo cáo với em không?”
“Không cần.” Tôi siết chặt tay. “Nhưng ít nhất anh nên nói lời thật, chứ không phải lấy cớ bận nhiệm vụ để lấy lệ.”
“Lấy lệ?” Ngô Hành Chu khẽ cười, dập tắt thuốc rồi đứng dậy đi về phía tôi.
Thân hình cao lớn trong bộ đồ đen toát ra áp lực nặng nề.
Đứng trước mặt tôi, anh cúi thấp người, ánh mắt tối sẫm khóa chặt lấy tôi:
“Vậy em muốn tôi nói gì. Nói tôi đang uống rượu với đồng đội, hay là em đang lo tôi ở cạnh người phụ nữ khác?”
Hơi thở mang theo mùi thuốc lá và chút men rượu phả tới.



