Đứa Trẻ Chưa Từng Tồn Tại - Chương 8
chỉ là hiểu lầm.”
“Hửm?”
“May mà chúng ta chưa từng thực sự mất đi đứa bé.”
“May mà đứa bé đó, vốn dĩ chưa từng tồn tại.”
Anh khẽ siết tôi lại.
“Em có biết anh đã cầu gì ở Phổ Đà Sơn không?”
Tôi tò mò hỏi.
“Cầu gì?”
“Anh cầu Bồ Tát,” giọng anh trầm xuống, “đem hết quả báo vì không bảo vệ được con, trút hết lên người anh.”
Sống mũi tôi cay xè.
Tôi ngẩng đầu, hôn anh thật sâu.
“Ngốc.”
“Bồ Tát bận lắm.”
“Mấy lời nguyện ngốc nghếch thế này, không ai rảnh mà nhận đâu.”
Ba năm sau, tại lễ trao giải điện ảnh.
Khi MC xướng tên tôi bước lên nhận giải, cả khán phòng vang lên những tràng vỗ tay như sấm.
Tôi xách váy bước lên sân khấu, nhận lấy chiếc cúp nặng trĩu trong tay.
Dưới ánh đèn rực rỡ, tôi nhìn về hàng ghế phía dưới.
Người đàn ông ấy vẫn luôn dõi theo tôi.
Mặc Trình Thâm còn kích động hơn cả tôi, vành mắt hơi đỏ.
Tối hôm đó, Weibo sập.
Bức ảnh được đăng tải là bóng lưng hai chúng tôi nắm tay nhau, mỗi người giơ cao chiếc cúp của mình.
Dòng caption chỉ vỏn vẹn hai chữ.
“Chúng tôi.”
*****
Ba năm ấy trôi qua nhanh đến mức, khi tôi ngoái đầu nhìn lại, mọi đau đớn từng khiến mình nghẹt thở dường như chỉ còn là một lớp sương mỏng.
Sau lễ trao giải hôm đó, cuộc sống của tôi và Mặc Trình Thâm bước sang một nhịp khác.
Không ồn ào công khai.
Không khoe khoang.
Có thể bạn quan tâm
Cũng không còn những toan tính dè dặt như thuở ban đầu.
Chúng tôi vẫn diễn, vẫn quay, vẫn sống giữa ánh đèn và ống kính, nhưng trong căn nhà nhỏ thuộc về hai người, thế giới lại yên tĩnh đến lạ.
Buổi sáng, tôi thức dậy sớm hơn anh, pha cà phê, mở rèm cho nắng tràn vào phòng khách.
Buổi tối, anh trở về muộn, mùi khói trường quay và gió đêm còn vương trên áo, ôm tôi từ phía sau, chôn mặt vào cổ tôi một lúc rất lâu mới chịu buông.
Không cần nói gì cả.
Chỉ cần biết người kia còn ở đây.
Có những đêm, tôi tỉnh giấc giữa chừng, thấy anh vẫn chưa ngủ.
Anh nằm nghiêng, nhìn tôi không chớp mắt.
Tôi cau mày.
“Sao không ngủ?”
Anh đưa tay chạm nhẹ lên tóc tôi, giọng rất khẽ.
“Xác nhận là em còn ở đây.”
Tôi cười, kéo tay anh đặt lên eo mình.
“Ngốc.”
Nhưng trong lòng lại mềm ra.
Tôi hiểu cảm giác đó.
Sau tất cả hiểu lầm, sau nỗi sợ mất mát tưởng như đã thành sự thật, chúng tôi đều cần thời gian để tin rằng, những gì đang có không phải là một giấc mộng mong manh.
Sự nghiệp của tôi dần đi lên.
Không còn là vai phụ mờ nhạt.
Cũng không còn là cái tên gắn kèm với ai đó.
Tôi có những vai diễn đủ sâu để khiến người ta nhớ, đủ nặng để khiến chính mình kiệt sức, và đủ chân thật để mỗi lần rời trường quay, tôi phải ngồi một mình rất lâu mới thoát ra được.
Mặc Trình Thâm luôn ở bên.
Không chỉ là bạn trai.
Mà là người hiểu rõ tôi đang ở đâu trong hành trình của chính mình.
Khi tôi mệt, anh không nói phải cố lên.
Anh chỉ bảo.
“Nghỉ đi.


