Hai Đoạn Nhân Duyên - Chương 1
Một quả tú cầu, giữa muôn người, đã phơi bày lòng người lạnh nhạt.
Thanh Chiêu công chúa từng tin rằng chỉ cần chân thành và nhẫn nhịn, sẽ đổi lại được một đoạn nhân duyên xứng đáng. Nhưng ngày nàng tung tú cầu chọn phò mã, hai thiếu niên lang danh chấn kinh thành lại coi đó như trò đùa, thản nhiên đùn đẩy, để nàng đứng giữa ánh nhìn chế giễu của thiên hạ.
Một người là thanh mai trúc mã, luôn cho rằng nàng sẽ mãi chờ đợi.
Một người là thiếu niên tướng quân, mang ân nghĩa nhầm lẫn, đem sự lạnh nhạt đặt lên lòng nàng.
Chỉ đến khi những “lời nói không thuộc về thế gian này” hiện ra, Thanh Chiêu mới hiểu ra chân tướng. Hóa ra trong lòng họ, nàng chưa từng là lựa chọn.
Giữa lúc danh dự bị chà đạp, trái tim bị tổn thương, nàng quay đầu nhìn lại người huynh trưởng vẫn luôn đứng phía sau. Ánh mắt trầm tĩnh ấy, suốt mười năm chưa từng rời khỏi nàng dù chỉ một khắc.
Một nét bút trên thánh chỉ, nàng cắt đứt đoạn nhân duyên sai lầm, cũng tự tay chọn cho mình con đường khác.
Sau hôn lễ, kẻ từng xem nàng là lẽ đương nhiên phải trả giá cho sự kiêu ngạo. Người từng lỡ lầm ân nghĩa chỉ có thể mang hối hận rời xa. Còn nàng, từ một công chúa bị coi nhẹ, trở thành Thái tử phi được trân trọng, được lắng nghe, được yêu thương đúng nghĩa.
Đây không phải câu chuyện về tranh giành tình cảm.
Mà là hành trình một nữ tử tỉnh ngộ, buông bỏ những người không xứng đáng, để bước vào đoạn nhân duyên bình thản mà bền lâu.
Bởi có những người, đánh mất rồi mới hiểu ra.
Nhưng có những lựa chọn, chỉ cần đúng một lần, là đủ cho cả đời.
*****
Phụ hoàng cho phép ta tung tú cầu chọn phò mã.
Phiên Dật Nhiên bắt được tú cầu, nhưng tựa như chạm phải than hồng, sắc mặt khẽ biến, lập tức ném sang cho Yến Chiêu đứng bên cạnh.
Yến Chiêu phản ứng cũng không chậm, vừa nhận đã trở tay ném ngược lại cho hắn.
Hai thiếu niên lang xuất chúng nhất kinh thành, trước mặt bá quan văn võ và trăm họ, lại công khai đem tú cầu của ta đùn đẩy qua lại, coi như trò cười.
Sắc mặt phụ hoàng lập tức trầm xuống, giọng nói mang theo uy nghi, hạ lệnh cho ta trực tiếp chọn một trong hai người họ.
Ta còn đang do dự, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện từng hàng chữ trôi nổi giữa không trung.
“Nữ phụ ngốc kia đừng có chọn Phiên Dật Nhiên. Tài học đầy bụng của hắn chỉ có Đỗ Tư Nhu mới thấu hiểu, hai người đêm khuya luận bàn, tâm đầu ý hợp, gả cho hắn chỉ là hủy hoại cả đời Phiên Dật Nhiên.”
“Cũng đừng chọn Yến Chiêu. Năm đó trên chiến trường hắn trúng kỳ độc, là Đỗ Tư Nhu tình cờ cứu mạng. Cả đời này trong lòng hắn chỉ có ân nhân cứu mạng, không chứa nổi nữ tử nào khác.”
Ta bất giác ngẩng đầu.
Quả nhiên dưới đáy mắt hai người họ thoáng hiện sự kháng cự, rõ ràng đến mức không thể lẫn vào đâu.
Ngay lúc đó, những dòng chữ kia lại hiện lên.
“Mau nhìn Thái tử ca ca kìa.”
“Huynh ấy vì lo cho nữ phụ, lại e dè thân phận huynh muội, nên đã kìm nén tình cảm suốt mười năm không dám thổ lộ.”
“Nếu nữ phụ chọn Thái tử, việc đầu tiên huynh ấy làm sau khi đăng cơ chính là bãi bỏ lục cung, ban hai chén rượu độc tiễn Phiên Dật Nhiên và Yến Chiêu lên đường.”
Ta sững sờ nhìn về phía hoàng huynh.
Chỉ thấy các đốt ngón tay huynh ấy siết chặt đến trắng bệch, ánh mắt thâm trầm, đè nén, không rời khỏi người ta.
Sau khi tung tú cầu, tim ta đập loạn như trống trận.
Ánh mắt không tự chủ được mà hướng về hai bóng dáng quen thuộc dưới thái lâu.
Phiên Dật Nhiên thanh nhã như ngọc, Yến Chiêu ngạo nghễ bất kham.
Nghĩ đến việc một trong hai người họ rất có thể sẽ trở thành phò mã của ta, đôi má không khỏi nóng lên.
“Ơ kìa, nữ phụ ngốc cũng biết thẹn thùng sao. Cô ta thật sự nghĩ Phiên Dật Nhiên và Yến Chiêu sẽ tranh giành tú cầu của mình à.”
“Hai người này trên đường tới đã bàn bạc xong rồi, chẳng ai thèm đưa tay ra bắt tú cầu của nữ phụ đâu, người họ thích từ đầu đến cuối đều là Đỗ Tư Nhu.”
“Giá mà nữ phụ ngốc là công chúa giả, còn nữ chính mới là công chúa thật lưu lạc bên ngoài thì hay biết mấy.”
Nhìn những lời lẽ độc địa lơ lửng giữa không trung, hơi thở ta nghẹn lại, lồng ngực như bị đè nặng.
Thế nhưng tú cầu không sai lệch chút nào, rơi thẳng vào lòng Phiên Dật Nhiên.
Hắn giật mình, giống như chạm phải vật nóng, lập tức ném sang cho Yến Chiêu bên cạnh.
Yến Chiêu không kịp phòng bị, vội đón lấy, rồi lại phản xạ ném trả cho hắn.
Hai người họ đứng ngay trước mặt ta.
Ngay trước mặt trăm họ cả thành.
Cứ thế ném tú cầu của ta qua lại, không chút kiêng dè.
Ta đứng sững tại chỗ, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, mặt mũi mất sạch.
Có thể bạn quan tâm
Quả tú cầu cuối cùng lăn trên mặt đất, không ai thèm nhận, dừng lại bên chân Phiên Dật Nhiên.
Hắn thản nhiên liếc nhìn một cái, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt nhàn nhạt.
“Thanh Chiêu công chúa thân phận tôn quý, còn cần dựa vào quả tú cầu này để định đoạt chung thân sao?”
“Cứ trực tiếp viết tên vào thánh chỉ, ai dám không cưới người.”
“Ta đã hứa với Tư Nhu sẽ chăm sóc nàng ấy cả đời.”
“Dẫu có trở thành phò mã, lời hứa này cũng sẽ không thay đổi.”
Ánh mắt hắn nhìn ta đầy xa cách và chán ghét.
Niềm vui khi chọn phò mã vừa rồi trong lòng ta tan biến không còn chút nào.
Lồng ngực như bị dao cùn cứa mạnh, từng nhát một, đau đến mức khó thở.
Phụ hoàng không nghe rõ những lời Phiên Dật Nhiên hạ giọng nói ra, chỉ nhìn thấy hắn và Yến Chiêu đùn đẩy tú cầu qua lại. Sắc mặt Ngài lập tức sa sầm, rồi cất tiếng làm chỗ dựa cho ta.
“Thanh Chiêu, con từ nhỏ đã thích hai đứa này, hôm nay cứ trực tiếp chọn một người trong số họ làm phò mã, thích ai thì chọn người đó.”
Ánh mắt ta chỉ dừng trên người Phiên Dật Nhiên chưa quá ba giây, sắc mặt hắn đã trở nên khó coi.
Những dòng chữ lơ lửng giữa không trung lập tức ập tới, sắc bén và cay nghiệt.
“Nữ phụ mù rồi à, không thấy trên mặt Phiên Dật Nhiên viết đầy hai chữ chán ghét sao.”
“Nửa tháng trước, cha của Đỗ Tư Nhu thông đồng với địch phản quốc, bị tru di cả tộc. Phiên Dật Nhiên bất chấp mưa lớn quỳ ngoài cửa cung suốt ba ngày ba đêm, thà từ bỏ vị trí Trạng nguyên cũng phải bảo vệ Đỗ Tư Nhu. Hai người họ chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể ở bên nhau rồi.”
“Nữ phụ đúng là tiện đến hết chỗ nói. Đỗ Tư Nhu vừa trải qua nỗi đau diệt môn, cô ta lại ở đây linh đình chọn phò mã, bị sỉ nhục công khai cũng đáng đời.”
“Kiếp trước nữ phụ chọn Phiên Dật Nhiên, ngày thứ hai sau khi thành thân, hắn đã lập riêng một trạch viện cho Đỗ Tư Nhu ở ngoài phủ. Hai người họ sinh ba trai một gái, hắn chưa từng bước chân về công chúa phủ thêm một lần nào.”
“Nữ phụ cuối cùng chết trong u uất. Lúc cô ta chết, Phiên Dật Nhiên đang mở tiệc đầy tháng cho con gái. Thi hài chưa lạnh quá mười ngày, hắn đã dùng kiệu tám người khiêng, linh đình cưới Đỗ Tư Nhu vào cửa, bù đắp mọi uất ức cho nàng ấy.”
Một luồng lạnh buốt từ đỉnh đầu tràn thẳng xuống tận lòng bàn chân.
Ta và Phiên Dật Nhiên vốn là thanh mai trúc mã.
Từ nhỏ, hễ hắn có được vật gì quý hiếm, người đầu tiên hắn nghĩ đến luôn là ta.
Bánh quế hoa của tiệm Tường Hòa khó mua vô cùng, hắn từng đứng chờ từ khi trời còn chưa sáng, chỉ để ta được nếm miếng bánh nóng hổi đầu tiên.
Ta vẫn luôn xem hắn và Yến Chiêu là những lựa chọn phò mã hàng đầu.
Thế nhưng hôm nay, những ấm áp cũ kỹ ấy đã bị một chậu nước lạnh dội tắt hoàn toàn, đến dư ôn cũng chẳng còn sót lại.
Những dòng chữ kia lại hiện ra.
“Nữ phụ có thể đừng chọn Yến Chiêu không. Năm đó hắn trúng kỳ độc trên chiến trường, là Đỗ Tư Nhu cứu mạng. Hắn từng nói, cả đời này trong lòng chỉ có ân nhân cứu mạng, không chứa nổi người khác.”
“Kiếp trước Yến Chiêu vì Đỗ Tư Nhu mà cả đời không cưới, thà mang danh phận không rõ ràng cũng muốn thủ hộ bên cạnh nàng ấy.”
“Luật pháp triều ta quy định ngoại thất và con riêng không được nâng làm chính thất. Yến Chiêu không nỡ để Đỗ Tư Nhu chịu uất ức, đã dùng toàn bộ chiến công đổi lấy danh phận Trạng nguyên phu nhân cho nàng ấy, coi con nàng ấy như con ruột, dùng cả phủ Tướng quân để lót đường tương lai cho họ.”
Hóa ra, cả hai người họ đối với ta đều vô tình.
Lòng ta nguội lạnh như tro, đang định thưa với phụ hoàng xin từ bỏ cuộc hôn sự này, thì những dòng chữ lơ lửng bỗng trở nên dồn dập.
“Mau nhìn Thái tử ca ca đang kìm nén đau khổ kìa. Huynh ấy nghe tin hôm nay cô chọn phò mã mà cả người như sắp vỡ vụn rồi.”
“Thái tử thích cô mười năm rồi, nhưng vì ngại thân phận huynh muội nên luôn đè nén tình cảm, đến chết cũng không dám bộc lộ.”
“Huynh ấy nhặt quả tú cầu của cô lên mà còn không nỡ buông tay. Cô mà chọn huynh ấy, việc đầu tiên huynh ấy làm sau khi lên ngôi là dẹp sạch hậu cung, ban rượu độc cho Phiên Dật Nhiên và Yến Chiêu.”
Ta đột ngột quay đầu nhìn về phía hoàng huynh.
Huynh ấy mặc mãng bào đen, đứng trên thềm ngọc. Quả tú cầu bị nắm chặt trong lòng bàn tay, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Ánh mắt sâu như đầm lạnh, nhưng lại nóng rực, dường như muốn thiêu cháy ta.
Ta nhớ lại ngày đầu tiên gặp hoàng huynh.
Mẫu hậu vì sinh ta mà khó sản, không thể mang thai thêm. Năm ta tám tuổi, triều thần dâng sớ khuyên phụ hoàng coi trọng quốc bản. Phụ hoàng không muốn nạp phi, cuối cùng từ tông thất Vũ Châu chọn hoàng huynh quá kế, lập làm Thái tử.
Huynh ấy ít nói, thường một mình ngồi bên hồ Ngự, nhìn mặt nước thẩn thờ.
“Mẫu hậu, hoàng huynh sao vậy ạ, sao huynh ấy trông không vui.”
“Thanh Chiêu, ca ca là đang nhớ nhà, con đi bầu bạn với huynh ấy được không.”
Ta lon ton chạy tới bên hoàng huynh, kéo huynh ấy đi thả diều.



