Hôn Nhân Hợp Đồng Với Tổng Giám Đốc - Chương 60
Thấy Tần Tư Lăng rời đi, Trình Nhiễm không mảy may tỏ vẻ lo lắng nào.
Bởi cô biết rất rõ chồng mình là người ra sao, chẳng có gì đáng để bận tâm cả.
"Trình Nhiễm, Tư Hạ chỉ buột miệng nói vậy thôi, cô đừng suy nghĩ nhiều.
Tần Tư Lăng đối tốt với nó vì nó là em họ tôi.
Giữa họ không hề có tình cảm nam nữ, tất cả chỉ là lời đồn thổi."
Tư Khải nói xong liền ra hiệu cho vợ mình tiếp lời.
Trình Nhiễm biết rõ hai vợ chồng họ đang muốn cô đừng buồn, nên cũng không làm khó, chỉ thuận theo nói chuyện với vợ Tư Khải.
"Trình Nhiễm, cô có muốn bế em bé một lát không?"
"Tôi có thể bế sao?"
"Đương nhiên."
Trình Nhiễm chỉnh lại tư thế ngồi, nhẹ nhàng đỡ lấy đứa bé từ tay mẹ nó.
Cơ thể bé nhỏ xinh xắn trong lòng khiến tim cô như muốn tan chảy.
Sao mà đáng yêu đến thế không biết...!
"Trình Nhiễm, cô thấy con trai út nhà tôi thế nào?"
"Rất dễ thương, nhìn thế này tôi cũng muốn sinh nhanh để còn được cưng nựng hai nhóc nhà tôi."
"Vậy... cô có muốn nhận con trai tôi làm con rể tương lai không? Ý tôi là, mình có thể hứa hôn giữa con trai tôi với con gái của cô..."
Vợ của Tư Khải vừa dứt lời thì vợ của Nhiếp Minh Duật lập tức chen ngang.
"Không được nha, Trình Nhiễm, cô xem con trai tôi mới 3 tuổi, so với con gái cô thì chỉ hơn vài tuổi thôi. Cô có thể cân nhắc chọn con trai tôi làm con rể tương lai cũng được."
Vợ của Trần Gia Thành lại góp lời.
"Tôi cũng dễ tính lắm, con gái tôi mới 1 tuổi thôi. Cô có thể cân nhắc nhận con gái tôi làm con dâu cho con trai cô cũng không tệ đâu."
Gì vậy trời? Mọi người thật sự đang tranh nhau đặt cọc dâu rể tương lai cho hai bé cưng nhà cô sao?
Cuộc tranh giành giữa các vị phu nhân lúc này mới bắt đầu sôi nổi thật sự.
Thực ra bọn họ nhắm trúng con trai và con gái của Trình Nhiễm là vì ngoại hình của Tần Tư Lăng và Trình Nhiễm rất đẹp.
Con của hai người sinh ra chắc chắn sẽ thừa hưởng không ít vẻ đẹp của bố mẹ.
Hơn nữa, với sự hậu thuẫn từ nhà họ Tần thì dù là dâu hay rể, sau này các vị phu nhân cũng hoàn toàn yên tâm.
Tần Tư Lăng, Trần Gia Thành, Tư Khải và Nhiếp Minh Duật vốn là bạn thân. Nếu con cái họ thành đôi, mối quan hệ này lại càng thêm bền chặt.
Trước những câu hỏi dồn dập của các vị phu nhân, Trình Nhiễm chỉ còn biết cười trừ.
Cô thật sự không dám nhận lời hứa hôn sớm như vậy.
Cô muốn sau này, hai cục cưng của mình có thể tự do lựa chọn hạnh phúc.
Thực ra, Trình Nhiễm là người theo chủ nghĩa tự do hiện đại nên cô không muốn ép buộc con cái phải yêu đương theo sắp đặt của người lớn.
Chỉ cần hai đứa yêu ai thật lòng, cô sẽ luôn là người đầu tiên ủng hộ.
Đó là suy nghĩ của cô. Còn Tần Tư Lăng... thì cô không dám chắc.
Chỉ mong đến lúc đó, hắn đừng phát sinh cái tính cổ quái của mình là được.
Phía Trình Nhiễm thì náo nhiệt như thế, còn phía Tần Tư Lăng lại vô cùng yên tĩnh.
Tư Hạ hẹn Tần Tư Lăng ra phía hồ nước lớn để nói chuyện.
Khung cảnh buổi tối ở đây khá đẹp.
Ánh đèn hòa quyện với ánh trăng lấp lánh trên mặt hồ tạo nên khung cảnh lãng mạn.
Có thể bạn quan tâm
Nhưng tất cả những điều đó trong mắt Tần Tư Lăng chẳng có ý nghĩa gì nếu thiếu Trình Nhiễm.
Trần Gia Thành từng nói Tần Tư Lăng là kiểu người cuồng vợ.
Mà thật ra, không những cuồng, hắn còn đội Trình Nhiễm lên đầu.
Chính vì quá yêu cô, nên hắn luôn mang trong mình nỗi sợ mất đi cô.
Tư Hạ đứng trước mặt Tần Tư Lăng, hít một hơi sâu rồi nói hết tâm tư.
"Anh Lăng... Thật ra... Em thích anh rất nhiều.
Thích anh từ mười năm trước, từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.
Em biết giờ nói ra đã quá muộn, anh cũng đã có vợ rồi... Nhưng, không sao... Em có thể chờ anh... Bao lâu cũng được..."
Tư Hạ không tin Trình Nhiễm thật lòng yêu Tần Tư Lăng.
Ngay cả những điều hắn thích cô ta cũng không biết.
Vậy thì lý do gì cô ta lại không thể cạnh tranh công bằng?
Tâm trạng của Tần Tư Lăng lúc này cực kỳ khó chịu.
Trước đây hắn đối xử tốt với Tư Hạ vì Tư Khải nhờ vả.
Giờ thì hay rồi, cô ta không những hiểu lầm mà còn kéo đến gây phiền toái.
Chuyện này hắn nhất định phải nói rõ với Tư Khải.
"Tư Hạ, tôi không có ý định ly hôn với vợ, nên cô từ bỏ đi."
"Nhưng em thật sự yêu anh... Tại sao ngày trước anh lại đối xử với em khác biệt như vậy?"
"Vì cô là em họ của Tư Khải."
Lời nói của Tần Tư Lăng như cú tát vào mặt Tư Hạ khiến cô ta choáng váng.
Cô ta định lao đến ôm hắn, nhưng Tần Tư Lăng nhanh chóng lùi lại né tránh.
Điều này càng khiến Tư Hạ thấy ủy khuất hơn bao giờ hết.
"Tư Lăng, em thua kém cô ta điều gì mà anh lại chọn cô ta? Sao có thể như vậy..."
"Đơn giản vì tôi yêu cô ấy hơn cô, thế thôi.
Cần gì những lý do phức tạp khác."
Nói xong, Tần Tư Lăng quay người bỏ đi, để lại Tư Hạ đứng đó một mình khóc lặng.
Thật ra, Tần Tư Lăng trời sinh chẳng giỏi nắm bắt tâm lý phụ nữ.
Cách hắn cư xử với phụ nữ đôi khi chẳng khác gì với đàn ông.
Trong mắt hắn hiện tại, ngoài Trình Nhiễm ra thì ai cũng như nhau.
Cũng vì thế mà Trình Nhiễm thường gọi hắn là “đầu đất không cảm xúc”.
Khi Tần Tư Lăng quay lại, thấy Trình Nhiễm vẫn đang nói chuyện vui vẻ với các vị phu nhân, hắn chỉ đứng gần đó, đợi cô nói xong để đưa về.
"Tần Tư Lăng, hôm nay là tiệc đầy tháng của con tôi đấy.
Cậu lại định đưa vợ cậu về sớm như vậy sao?"
Tư Khải cảm thấy rất bất lực.



