Hôn Nhân Hợp Đồng Với Tổng Giám Đốc - Chương 61
Vợ anh đang trò chuyện vui vẻ với Trình Nhiễm, bỗng dưng lại bị tên này phá đám.
Tần Tư Lăng liếc mắt cảnh cáo, hạ giọng nói nhỏ với Tư Khải.
"Đừng tưởng tôi không biết vợ chồng cậu đang âm mưu chuyện gì.
Muốn kết thông gia với tôi? Mơ đi!"
"Này, tôi cũng chỉ vì tương lai thôi mà.
Cậu thấy bọn trẻ hợp nhau không?"
"Con tôi còn chưa chào đời, tôi chưa thấy gì hết."
Dứt lời, Tần Tư Lăng đỡ Trình Nhiễm đứng dậy, đưa cô ra xe.
Tư Khải chỉ biết thở dài đứng nhìn.
Anh đang định tranh thủ cơ hội để “đặt gạch” con gái Tần Tư Lăng, vậy mà... Thôi, không sao.
Đợi Trình Nhiễm sinh xong, vợ chồng anh sẽ tiếp tục gợi ý tiếp.
Vợ chồng nhà Nhiếp Minh Duật và Trần Gia Thành cũng đang nhắm tới hai đứa nhỏ nhà họ Tần.
Anh nhất định phải ra tay trước.
Ngồi vào trong xe, Tần Tư Lăng giúp Trình Nhiễm thắt dây an toàn.
Sau đó, hắn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ trao cho cô.
Trình Nhiễm nhận lấy, vừa mở hộp ra thì xe đã bắt đầu lăn bánh.
"Anh làm gì mà đột nhiên tặng quà cho em vậy?"
"Hai hôm nữa là sinh nhật của em."
Trình Nhiễm ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Tần Tư Lăng.
Hắn lại có thể nhớ rõ sinh nhật của cô?
Mấy hôm nay cô chỉ chăm chăm vào việc ăn uống để hai cục cưng khỏe mạnh mà quên mất cả ngày sinh nhật của mình.
Đúng là có chồng vẫn tốt.
Cô quên điều gì thì ông xã của cô lập tức giúp cô nhớ ra.
"Tư Lăng, em mới phát hiện ra một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Em càng ngày càng yêu anh hơn đó nha."
Tần Tư Lăng nghe vậy liền bật cười.
Trình Nhiễm nghiêng người về phía hắn, khẽ đặt một nụ hôn lên má chồng. Cả hai sắp trở thành ba mẹ, vậy mà tình cảm vẫn mặn nồng như thuở ban đầu.
Ngay khi Trình Nhiễm mở hộp quà, cầm lấy sợi dây chuyền có khắc tên cô, một chiếc xe tải bất ngờ lao thẳng tới đầu xe họ.
Phản xạ nhanh, Tần Tư Lăng vội vàng bẻ lái, khiến chiếc xe đâm vào rào chắn bên đường. Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, hắn vẫn không quên nghiêng người ôm chặt Trình Nhiễm, dùng thân mình che chắn cho cô.
Một tiếng va chạm dữ dội vang lên bên tai Trình Nhiễm.
May mắn thay, hệ thống bảo vệ tự động của xe được kích hoạt kịp thời nên cả hai không bị thương nghiêm trọng. Tuy nhiên, chiếc xe tải sau cú va chạm lại dừng lại ngay, khiến Tần Tư Lăng lập tức cảnh giác. Rõ ràng đây không phải là một vụ tai nạn tình cờ mà là hành động có chủ đích.
"Trình Nhiễm, mau xuống xe, đi theo anh," hắn nói nhanh, đồng thời mở ngăn chứa, lấy ra một khẩu súng và một con dao giấu vào người.
Xe không thể tiếp tục di chuyển, bọn họ đành phải tìm đường lẩn trốn.
"Bọn chúng là ai?" Trình Nhiễm hoảng hốt hỏi.
"Anh không rõ, nhưng rất có thể là người muốn truy sát chúng ta. Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Trình Nhiễm gật đầu, nắm tay hắn chạy sâu vào rừng. Nhưng với cái bụng bầu đã lớn, cô chẳng thể chạy lâu. Mới được một đoạn, cô đã thở gấp, phải tựa vào gốc cây nghỉ ngơi.
Đột nhiên, bụng cô co thắt dữ dội.
Trình Nhiễm ôm bụng, đau đớn ngồi sụp xuống đất.
"Em làm sao thế?" Tần Tư Lăng hoảng hốt.
Có thể bạn quan tâm
Cô toàn thân run rẩy, trán toát mồ hôi. Trình Nhiễm cắn răng nắm lấy tay chồng, thở hổn hển: "Hình như... em sắp sinh rồi... đau quá..."
Tần Tư Lăng vội đỡ cô đứng dậy, cố gắng đưa cô rời khỏi chỗ nguy hiểm. Nhưng nước ối của cô đã vỡ.
"Ngồi xuống tạm đã." Hắn khẽ trấn an, đồng thời rút điện thoại gọi cho Tư Khải, Trần Gia Thành và Nhiếp Minh Duật, nhưng không ai bắt máy. Cuối cùng, hắn chỉ còn cách nhắn tin định vị.
Một tiếng súng nổ vang phía xa, khiến Tần Tư Lăng buộc phải rút súng ra rời đi để đánh lạc hướng, giữ an toàn cho vợ.
Còn Trình Nhiễm, một mình ngồi lại trong khu rừng tối om, đau đớn đến run người. Nước mắt trào ra, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Cô nhớ lại những gì đã học được từ lớp tiền sản, nhanh chóng tháo áo khoác, trải ra đất, chuẩn bị tâm lý cho việc sinh con tại chỗ.
Cũng may, trong lúc cô bắt đầu vật lộn với cơn đau, Tần Tư Lăng quay lại. Trên người hắn đầy thương tích, máu loang khắp áo.
Hắn mở đèn điện thoại tạo ánh sáng, ngồi xuống bên cô: "Nhiễm Nhiễm, em còn nhớ những gì đã học không? Nghe lời anh, chúng ta sẽ cùng làm."
"Em... không chịu nổi nữa... đau lắm..." – cô khóc nấc.
"Anh ở đây, đừng sợ, có anh bên cạnh."
Tần Tư Lăng đỡ cô vào lòng, làm theo từng bước hướng dẫn. Để cô không cắn trúng lưỡi, hắn chìa tay cho cô cắn. Dù bị đau tới mức bật máu, hắn vẫn không nhúc nhích, chỉ siết chặt tay cô, khích lệ từng chút một.
"Nhiễm Nhiễm, anh thề, những kẻ hại em hôm nay, anh sẽ khiến chúng phải trả giá. Em cố gắng lên, anh luôn ở đây."
"Đau lắm... Em muốn vào bệnh viện... em chịu không nổi nữa..."
Người của hắn chưa đến kịp, đợi thì e rằng cả mẹ lẫn con đều gặp nguy hiểm. Hắn buộc phải hỗ trợ cô sinh con tại chỗ.
Quá trình đó là một cuộc vượt cạn đầy đau đớn, như sinh ly tử biệt. Trình Nhiễm gần như ngất lịm đi sau khi nghe thấy tiếng khóc của hai đứa trẻ.
Trong vũng máu, hai đứa bé chưa cắt dây rốn được Tần Tư Lăng quấn áo khoác, cẩn thận đặt vào lòng mẹ.
Nhìn vợ nằm kiệt sức trên mặt đất, lòng hắn như có lửa đốt. Cô lẽ ra nên ở bệnh viện, chứ không phải sinh con trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này.
Tức giận dâng lên, Tần Tư Lăng ném khẩu súng đã hết đạn sang một bên rồi bước vào bóng tối, hướng về nơi những kẻ kia đang ẩn nấp.
Lúc Tư Khải nhận được tin, anh cùng Trần Gia Thành và Nhiếp Minh Duật nhanh chóng lần theo định vị tới nơi.
Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.
Trình Nhiễm nằm bất động trong vũng máu, hai đứa trẻ sơ sinh được bọc gọn trong áo khoác. Đi xa hơn, họ thấy Tần Tư Lăng với nhiều vết thương nghiêm trọng cùng thi thể của bảy tên sát thủ.
Hắn bị bắn hai phát, bị đâm hai nhát chí mạng. Nhưng cũng chính hắn, một mình, đã hạ toàn bộ bọn chúng – từng tên đều bị đâm chí tử.
Tư Khải vội vàng gọi xe cấp cứu, đưa vợ chồng hắn đi viện, giao hiện trường lại cho cảnh sát xử lý.
Nhờ thân phận đặc biệt của họ, mọi thứ nhanh chóng được kiểm soát. Mặc dù Tần Tư Lăng đã hạ bảy mạng người, nhưng vì hành động phòng vệ chính đáng nên không bị truy cứu trách nhiệm.
Không biết đã qua bao lâu, Trình Nhiễm từ trong cơn hôn mê dần dần tỉnh lại.
Bên cạnh, Tần lão phu nhân đang bình thản ngồi gọt trái cây.
Thấy cháu dâu tỉnh dậy, bà vội vàng đứng lên, đỡ cô ngồi dậy dựa vào đầu giường.
"Tiểu Nhiễm, cháu cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không?"
"Cháu... không sao ạ..."
Nhớ lại những gì diễn ra đêm hôm trước, Trình Nhiễm bỗng hốt hoảng quay sang hỏi bà nội:
"Con cháu... con cháu đâu rồi ạ?"
"Hai đứa nhỏ hiện đang được chăm sóc trong lồng kính. Bác sĩ bảo tuy sinh sớm hơn dự kiến nhưng cả hai đều rất khỏe mạnh."
"Cháu muốn đi gặp con cháu..."
"Cháu vừa mới tỉnh lại, bây giờ chưa nên..."
"Cháu thật sự không sao, cháu đi được mà."



