Hôn Nhân Lừa Đảo - Chương 2
Phùng Minh Hạo nhìn chằm chằm vào mắt tôi, đúng lúc đó điện thoại anh ta vang lên.
Anh ta chỉ liếc nhìn một cái, liền quay người rời đi không chút do dự.
“Anh không rảnh chơi trò này với em, đợi anh về rồi sẽ giải thích.”
Cửa thang máy khép lại, bóng lưng Phùng Minh Hạo hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Tôi đứng yên nhìn đèn hiển thị tầng nhảy xuống số 1, đến lúc này mới phát hiện mình đã cắn rách môi dưới, từng giọt máu rỉ ra.
Tôi biết chắc Phùng Minh Hạo đã lừa tôi, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã xuất hiện vết nứt không thể hàn gắn.
Tôi đưa tay ấn lên huyệt thái dương, cố gắng trấn an bản thân rằng tất cả chỉ là do mình đa nghi, nhưng ngón tay lại vô thức nhấn vào nút số 13.
Khi cửa thang máy mở ra lần nữa, tôi đứng sững tại chỗ.
Cánh cửa căn 1304 trước mắt tôi giống hệt bản vẽ thiết kế mà tôi đã tự tay phác họa cách đây năm năm.
Nhưng khi đó, Phùng Minh Hạo lại chê rườm rà, thẳng thừng bác bỏ toàn bộ phương án của tôi.
Vậy tại sao căn nhà này lại được bố trí y như vậy.
Một cảm giác bất an chậm rãi dâng lên trong lòng.
Tôi dừng bước trước cửa 1304.
Bàn tay siết chặt thành nắm đấm, các khớp ngón tay gõ lên cánh cửa.
Cốc, cốc, cốc.
Bên trong nhanh chóng vang lên tiếng giày cao gót bước gấp, tiếp đó là âm thanh kim loại của ổ khóa đang xoay.
“Không thể nào, sao cô ta lại phát hiện được…”
Giọng nữ trong trẻo, âm cuối kéo dài, mang theo vẻ quyến rũ khó che giấu.
Cánh cửa mở ra.
Một người phụ nữ xinh đẹp đang cầm điện thoại bước ra ngoài.
Tóc xoăn màu hạt dẻ buông nhẹ, áo ngủ lụa cổ chữ V xẻ sâu, lộ rõ đường xương quai xanh, dáng vẻ vừa lười biếng vừa gợi cảm.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta thoáng hiện vẻ hoảng loạn, rồi rất nhanh liền khôi phục bình thường.
Tôi liếc thấy trên màn hình điện thoại trong tay cô ta, dòng chú thích hiện rõ hai chữ “Người yêu”.
Người phụ nữ là người lên tiếng trước: “Cô tìm ai vậy?”
Tôi mở miệng, nhưng cổ họng khô rát như bị giấy nhám cào qua, chỉ phát ra được âm thanh khàn đặc.
“Đây… là nhà cô sao?” Tôi khó khăn hỏi.
Cô ta bật cười, giọng điệu đầy trào phúng: “Cô hỏi vậy là có ý gì? Không phải nhà tôi thì chẳng lẽ là nhà cô?”
Người phụ nữ kéo nhẹ vạt áo, để lộ toàn bộ phòng khách phía sau.
Bộ sofa phong cách Pháp, chiếc loa Manhattan đặt trên bàn trà, những bức tranh treo tường bố cục tinh tế.
Tất cả đều là những món tôi từng đưa cho Phùng Minh Hạo xem trong danh sách ước mơ trên bản thuyết trình năm ấy.
“Các người sửa sang nhà từ khi nào?” Tôi nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau, “Bản thiết kế này từ đâu ra?”
Có thể bạn quan tâm
“Trước khi dọn vào thì sửa xong rồi.” Cô ta cười nhạt, “Chồng tôi nói nhặt được một bản thiết kế hoàn chỉnh, làm theo là được, còn tiết kiệm được phí thiết kế.”
Nhặt được.
Hai chữ ấy như một chiếc đinh, đóng thẳng vào ngực tôi.
Trong đầu tôi chợt hiện lên khoảng thời gian một tháng trước khi đăng ký kết hôn.
Khi đó Phùng Minh Hạo nói nhà mới cần khử mùi sơn, bảo tôi tạm thời ở ký túc xá công ty, còn anh ta thì vài ngày lại chạy ra công trình chụp ảnh báo cáo.
Những bức ảnh ấy lúc nào cũng chỉ là một góc nhỏ. Sơn tường còn dang dở, gạch lát chưa bóc lớp bảo vệ, khung xương chất đống ở góc nhà.
Khi đó tôi cảm động vô cùng, nghĩ rằng người đàn ông này đang gánh vác tương lai của chúng tôi.
Hóa ra, anh ta đang gánh vác tương lai của người khác.
Còn tôi, bị lừa đến ngu ngốc.
“Cô ơi, sắc mặt cô không ổn lắm, có phải gặp chuyện gì không?” Người phụ nữ tiến lên một bước.
Cổ áo ngủ hơi mở rộng, ngay dưới xương quai xanh, một dấu hôn đỏ sẫm hiện rõ trước mắt tôi.
Màu đỏ ấy như sợi dây thép nung nóng, quấn chặt lấy trái tim tôi.
Tôi lảo đảo lùi lại, gót chân va vào ngưỡng cửa, đau buốt tận xương, nhưng vẫn không sánh được với cơn đau trong lồng ngực.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp nhưng giả tạo kia: “Cho tôi xem sổ đỏ nhà cô được không?”
Nụ cười trên mặt người phụ nữ lập tức biến mất: “Cô bị điên à? Sổ đỏ nhà tôi, dựa vào đâu phải cho cô xem?”
“Cô mới là kẻ điên.” Tôi quát lên, âm thanh vang vọng khắp hành lang, đèn cảm ứng đồng loạt sáng bừng, “Căn nhà này là của tôi, sao tôi lại không được xem?”
Sắc mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang xanh tái.
“Đồ điên.” Cô ta vươn tay định đóng cửa, “Không biết xấu hổ là gì!”
Tôi chống tay vào khung cửa, mũi giày bị kẹt, tê dại đến nhói buốt nhưng vẫn cố giữ chặt.
“Nhìn cô là biết có tật giật mình.”
“Đưa điện thoại đây, để tôi xem cô vừa gọi cho ai.”
Tôi bất ngờ đẩy cửa xông vào. Ngón tay vừa chạm tới cổ tay cô ta thì cô ta hét lên, chiếc điện thoại rơi xuống nền gạch, màn hình vẫn sáng.
Trong mục nhật ký cuộc gọi, số liên lạc được lưu là “Người yêu”.
Ba số cuối 8879.
Trùng khớp hoàn toàn với số của Phùng Minh Hạo.
Tai tôi ù đi, mọi nghi ngờ trong lòng đã có đáp án.
Tôi cúi người định nhặt lên, nhưng cô ta nhanh hơn, lao tới trước, móng tay chĩa thẳng về phía mắt tôi.
Tôi nghiêng đầu né tránh, túm lấy tóc cô ta giật mạnh ra sau.



