Hôn Nhân Lừa Đảo - Chương 9
Đến bây giờ mới hiểu, gia đình là nơi vẫn mở cửa ngay cả khi bạn quay lưng ra đi.
Một năm sau, tôi tốt nghiệp.
Buổi triển lãm tốt nghiệp của tôi không quá ồn ào, nhưng gian trưng bày luôn có người dừng lại. Họ đứng trước mô hình tôi thiết kế rất lâu, hỏi tôi vì sao lại chọn phong cách tối giản nhưng lạnh đến vậy. Tôi trả lời rằng đó là một ngôi nhà không giữ người, chỉ giữ ánh sáng. Bởi có những nơi từng là mái ấm, nhưng sau khi bị phản bội, điều duy nhất còn nên giữ lại chỉ là ánh sáng đi qua, chứ không phải dấu chân của ai.
Ngày nhận bằng, tôi không khóc.
Tôi chỉ đứng rất lâu trước gương, nhìn người phụ nữ trong đó. Ánh mắt đã khác. Không còn hoang mang, không còn cố chứng minh điều gì. Chỉ còn lại sự bình thản của người đã đi qua vực sâu và tự mình bò lên.
Tôi không quay lại căn 1304 nữa.
Căn nhà ấy đã được sang tay từ lâu, trở thành một địa chỉ xa lạ trong thành phố quen. Tôi cũng không muốn quay lại nơi đã chứng kiến mình gục ngã. Có những chiến thắng không cần phải nhìn lại chiến trường.
Tôi bắt đầu nhận các dự án thiết kế nhỏ, rồi lớn dần. Có người hỏi tôi vì sao không dựa vào gia đình để đi nhanh hơn. Tôi chỉ cười. Tôi đã từng đi quá nhanh vì dựa vào người khác, để rồi ngã đau đến vậy. Lần này, tôi muốn đi chậm, nhưng mỗi bước đều là của mình.
Một buổi chiều, khi đang chỉnh sửa bản vẽ trong quán cà phê, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ.
Chỉ vỏn vẹn một câu xin lỗi.
Không có tên, không có giải thích.
Tôi nhìn màn hình rất lâu, rồi xóa đi, không trả lời. Có những lời xin lỗi đến quá muộn, không phải vì người nói không thành tâm, mà vì người nghe đã không còn cần nữa.
Có thể bạn quan tâm
Tôi bước ra khỏi quán, ánh hoàng hôn nhuộm cả con phố thành màu mật ong. Người qua lại đông đúc, mỗi người đều đang bận rộn với cuộc đời của họ. Không ai để ý đến tôi, và tôi cũng không cần ai để ý.
Tối hôm đó, tôi đứng trước bàn vẽ, mở một tờ giấy mới.
Trên đó, tôi không vẽ nhà.
Tôi vẽ một con đường.
Con đường không có điểm cuối rõ ràng, chỉ có ánh sáng ở phía xa. Tôi đặt bút rất chắc, không do dự, không sửa lại. Bởi tôi biết lần này, dù con đường dẫn tới đâu, tôi cũng sẽ không lạc.
Cuộc hôn nhân năm năm đã kết thúc bằng một vụ án, bằng máu, bằng nước mắt, bằng sự sụp đổ của nhiều con người. Nhưng với tôi, nó kết thúc từ khoảnh khắc tôi tự mình bước lên chuyến bay đầu tiên vì chính mình, chứ không phải vì bất kỳ ai khác.
Tôi đã từng yêu sai.
Nhưng tôi đã học được cách yêu lại bản thân.
Và đó, mới là ngôi nhà duy nhất tôi sẽ không bao giờ rời bỏ.



