Kế Hoạch Tái Sinh - Chương 12
Từ nay về sau, mọi chuyện anh đều nghe theo em.”
Tôi đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống anh ta.
Người đàn ông từng oai phong lẫm liệt trước mặt tôi, giờ đây lại giống như một con chó cụp đuôi cầu xin thương xót.
Tôi không nói một lời, chỉ nhấc chân, bước qua bàn tay đang cố bám lấy tôi.
Vài ngày sau, anh ta lại quỳ trước cửa nhà tôi.
Cúi đầu lạy từng cái một, đến mức trán rớm máu.
Tôi lạnh lùng nhìn bộ dạng đáng thương ấy qua mắt mèo, rồi đưa tay kéo tấm che ống kính lại.
Tôi gửi cho anh ta tin nhắn cuối cùng giữa chúng tôi.
“8 tệ là mức định giá cuối cùng anh dành cho cuộc hôn nhân này.”
“Ra đi tay trắng, sạt nghiệp, là món quà đáp lễ tôi dành cho anh và mẹ anh.”
Gửi xong, tôi một lần nữa chặn toàn bộ liên lạc từ anh ta.
Từ đó về sau, giữa chúng tôi, bụi trần đã lắng xuống, không còn nợ nần gì nhau.
Một năm sau.
Tôi dùng số tiền đã lấy lại được, cộng với khoản tiết kiệm tích lũy nhiều năm, thành lập một văn phòng thiết kế kiến trúc của riêng mình.
Nhờ những mối quan hệ và kinh nghiệm có được từ dự án ở Đức, công việc của studio nhanh chóng đi vào quỹ đạo, thậm chí còn tạo được danh tiếng nhất định trong ngành.
Tôi mua cho bố mẹ một căn hộ rộng rãi có thang máy, ở một thành phố có môi trường sống tốt hơn, và thuê người chăm sóc chuyên nghiệp cho họ.
Tôi đưa họ đến Maldives, nơi họ từng mơ ước nhưng chưa từng đặt chân đến.
Bên bờ biển xanh trong, nhìn nụ cười rạng rỡ của bố mẹ, tôi cảm nhận được sự bình yên và hạnh phúc mà trước đây chưa từng có.
Tôi lấy lại tất cả những sở thích từng bị đánh mất vì cuộc hôn nhân.
Tôi leo núi, lặn biển, học vẽ sơn dầu, vẽ ký họa khắp những nơi tôi đặt chân tới.
Cuộc sống của tôi bận rộn, trọn vẹn, ngập tràn ánh sáng và hy vọng.
Ngô Hạo cũng vì công việc mà được điều chuyển về nước phát triển.
Chúng tôi trở thành những người bạn rất tốt, thỉnh thoảng cùng nhau uống cà phê, trò chuyện về kiến trúc, nghệ thuật và tương lai.
Anh từng bày tỏ tình cảm vượt qua mức tình bạn với tôi, nhưng tôi chỉ mỉm cười nói rằng tôi muốn tận hưởng cuộc sống một mình thêm một thời gian nữa.
Anh tôn trọng lựa chọn ấy, chỉ dùng ánh mắt dịu dàng và kiên định nhìn tôi, nói rằng anh sẽ đợi.
Có thể bạn quan tâm
Tin tức về Thừa Phong và mẹ anh ta, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe qua bạn bè cũ.
Nghe nói, vì bị gắn mác thất tín và có vết nhơ về thuế, anh ta bị cả ngành tài chính quay lưng, không tìm được công việc tử tế nào, chỉ có thể làm những việc lặt vặt với thu nhập thấp.
Vãn Cầm cũng không chịu nổi cú sốc từ thiên đường rơi xuống địa ngục, tinh thần sa sút, suốt ngày ngồi trong căn nhà thuê gào khóc, mắng con trai vô dụng, mắng tôi là sao chổi hại nhà họ.
Cư dân trong khu chung cư coi hai mẹ con họ như một trò cười.
Một lần, tôi đứng trước một trung tâm thương mại cao cấp ở trung tâm thành phố, chờ đèn đỏ.
Vô tình liếc qua, tôi thấy một bóng người mặc đồng phục giao hàng màu vàng, loạng choạng phóng xe điện qua dòng người.
Bóng lưng ấy rất giống Thừa Phong.
Anh ta bị nắng làm da sạm đi, tóc bết mồ hôi dính trên trán, gương mặt hốc hác đầy dấu vết phong sương, cúi đầu vội vã như sợ bị người khác nhận ra.
Ánh mắt chúng tôi, qua lớp kính xe, không hề chạm nhau.
Đèn xanh bật lên.
Tôi thu lại ánh nhìn, đạp ga, để bóng dáng tơi tả ấy lùi dần trong gương chiếu hậu.
Trong xe, hệ thống âm thanh vang lên bài hát tôi yêu thích nhất, một khúc ca về tự do.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị thông báo tin tức mới.
Văn phòng thiết kế của tôi vừa đoạt giải trong một cuộc thi kiến trúc quốc tế.
Tôi nhìn con đường rộng mở phía trước, rực rỡ ánh nắng, khẽ mỉm cười.
Sự trả thù tốt nhất chưa bao giờ là oán hận hay dây dưa.
Mà là sống một cuộc đời mà người kia vĩnh viễn không thể với tới, càng không thể sánh ngang.
Và tôi đã làm được.
*****
Khi mọi thủ tục pháp lý khép lại, tôi mới thật sự cảm nhận được thế nào là hai chữ kết thúc. Không phải kết thúc của một cuộc hôn nhân trên giấy tờ, mà là sự kết thúc của một giai đoạn dài tôi sống sai vai, sai chỗ, sai cả cách yêu chính mình. Những đêm đầu tiên sau phiên tòa, tôi không còn mơ thấy những con số lạnh lẽo, những cuộc gọi dồn dập hay ánh mắt trốn tránh nữa. Giấc ngủ đến chậm nhưng sâu, giống như cơ thể và tâm trí cuối cùng cũng được phép thả lỏng sau ba năm gồng mình chịu đựng.
Tôi chuyển đến căn nhà mới, nơi mọi thứ đều do tôi lựa chọn. Ánh sáng tràn qua ô cửa sổ lớn mỗi sáng, chiếu lên bàn làm việc gọn gàng, nơi những bản vẽ đang dang dở xếp ngay ngắn chờ tôi tiếp tục. Không còn tiếng càu nhàu, không còn những yêu cầu vô hình mà tôi buộc phải hoàn thành. Chỉ còn tiếng bút lướt trên giấy, tiếng bàn phím gõ nhịp đều, và hơi thở của chính tôi, tự do và rõ ràng.
Công việc cuốn tôi đi theo một cách rất khác. Không phải sự bận rộn để trốn chạy, mà là niềm hứng khởi khi được toàn tâm toàn ý cho đam mê. Mỗi dự án mới đến đều mang theo cảm giác được tin tưởng, được giao phó. Tôi nhận ra mình đã mạnh hơn rất nhiều so với những gì từng nghĩ. Không phải vì tôi đã trả thù thành công, mà vì tôi đã không để những gì xảy ra kéo mình xuống vũng lầy oán hận. Tôi bước tiếp, thẳng lưng, không ngoái đầu.
Bố mẹ tôi dần bình phục, tinh thần cũng nhẹ nhõm hơn.



