Kế Hoạch Tái Sinh - Chương 13
Những bữa cơm gia đình trở lại đúng nghĩa là sum vầy, không còn nỗi lo lắng âm ỉ hay những câu hỏi chưa kịp nói ra. Nhìn bố mẹ an yên, tôi hiểu rằng mọi quyết định mình đưa ra đều đáng giá. Tôi đã từng nghĩ mình phải hy sinh hạnh phúc cá nhân để đổi lấy sự yên ổn cho gia đình. Giờ đây tôi biết, chỉ khi tôi sống đúng với bản thân, gia đình mới thật sự được bảo vệ.
Có những buổi chiều rảnh rỗi, tôi ngồi một mình trong quán cà phê quen, nhìn dòng người qua lại. Thành phố vẫn ồn ào như cũ, nhưng tôi không còn cảm giác lạc lõng giữa đám đông. Tôi học cách quan sát mọi thứ với một khoảng cách vừa đủ. Không quá gần để bị cuốn theo, cũng không quá xa để trở nên lạnh lẽo. Sự cân bằng ấy đến từ những vết nứt đã lành, để lại sẹo nhưng cũng để lại sức bền.
Ngô Hạo vẫn ở đó, không tiến lên, không lùi lại. Sự hiện diện của anh khiến tôi cảm thấy dễ chịu theo cách rất tự nhiên. Chúng tôi nói chuyện về công việc, về những công trình đang thay đổi bộ mặt đô thị, về những thành phố đã đi qua và những nơi còn chưa kịp đặt chân đến. Không có áp lực phải trả lời, không có lời hứa nào được đưa ra. Tôi trân trọng sự kiên nhẫn ấy, nhưng cũng trân trọng hơn việc mình có thể lựa chọn. Lần đầu tiên trong đời, tôi không cần bám víu vào một ai để cảm thấy an toàn.
Thỉnh thoảng, những mảnh ký ức cũ vẫn ghé qua, như một cơn gió lạnh bất chợt. Tôi không xua đuổi, cũng không níu giữ. Tôi để chúng đến rồi đi, như cách người ta nhìn một cơn mưa ngoài cửa sổ. Không còn đau đớn, chỉ còn sự thấu hiểu muộn màng. Tôi đã từng yêu, từng tin, từng dốc cạn lòng mình. Điều đó không khiến tôi trở nên ngu ngốc. Nó chỉ chứng minh rằng tôi đã sống hết mình cho những gì tôi tin là đúng, cho đến khi tôi biết dừng lại.
Có một buổi tối, tôi đứng trước gương thật lâu. Người phụ nữ trong gương nhìn lại tôi bằng ánh mắt bình thản. Không còn vẻ mệt mỏi, cũng không cần gồng mình tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ là một người đã đi qua giông bão và còn đứng vững. Tôi mỉm cười với chính mình, nụ cười không cần ai chứng kiến, không cần ai công nhận. Nó là lời chào dành cho tương lai, nơi tôi tiếp tục sống, tiếp tục yêu, theo cách của riêng mình.
Tôi hiểu rằng cuộc đời sẽ không vì một chiến thắng mà trở nên dễ dàng hơn. Vẫn sẽ có thử thách, vẫn sẽ có những lúc hoài nghi. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn sợ hãi khi phải đối mặt. Tôi đã học được cách bảo vệ ranh giới của mình, cách nói không khi cần thiết, và cách nói có với những điều khiến tôi trưởng thành hơn. Đó là những bài học đắt giá, nhưng xứng đáng.
Có thể bạn quan tâm
Nếu có ai đó hỏi tôi rằng liệu tôi có hối hận không, tôi sẽ trả lời rằng không. Không phải vì những gì tôi đã mất là nhỏ bé, mà vì những gì tôi đã tìm lại được còn lớn hơn rất nhiều. Tôi tìm lại chính mình, tìm lại quyền được lựa chọn, quyền được sống mà không phải cúi đầu. Đó là món quà lớn nhất mà cuộc đời, sau tất cả những va đập, đã trả lại cho tôi.
Con đường phía trước vẫn dài, và tôi bước đi trên đó với nhịp chân vững vàng. Không cần vội vã, cũng không cần chứng minh điều gì với bất kỳ ai. Tôi sống cho hôm nay, cho những bản vẽ chưa hoàn thiện, cho những chuyến đi chưa kịp lên kế hoạch, cho những mối quan hệ được xây dựng trên sự tôn trọng và bình đẳng. Tôi biết mình sẽ còn thay đổi, còn trưởng thành, nhưng tôi sẽ không bao giờ quay lại làm người phụ nữ đã đánh mất mình trong một cuộc hôn nhân trống rỗng.
Đó là cách câu chuyện của tôi khép lại. Không bằng tiếng vỗ tay, không bằng sự thương hại hay hả hê. Chỉ bằng một sự thật rất giản dị. Tôi đã bước ra khỏi bóng tối, và tôi tiếp tục sống, một cuộc đời thuộc về chính tôi.



