Kế Hoạch Tái Sinh - Chương 2
Nơi đó từng là phần tôi âm thầm hy sinh cho cuộc hôn nhân này, là chính bản thân tôi đã bị nuốt chửng từng chút một.
Tôi mở điện thoại, giữ cho mình sự bình tĩnh hiếm hoi, từng bước một hủy liên kết toàn bộ các khoản trừ tự động gắn với thẻ lương của tôi.
Khoản vay mua nhà mười lăm nghìn tệ mỗi tháng.
Khoản vay mua xe sáu nghìn tệ mỗi tháng.
Phí dịch vụ tòa nhà ba nghìn tệ mỗi quý.
Hóa đơn điện nước gas hàng tháng.
Cả thẻ phụ tín dụng hạn mức hai trăm nghìn của anh ta.
Tất cả các kênh thanh toán ấy, tôi lần lượt chuyển về chiếc thẻ đồng sở hữu chỉ còn lại tám tệ kia.
Hoàn tất mọi thứ, bầu trời phía chân trời đã bắt đầu hửng sáng.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ, không ngoái đầu nhìn lại người đàn ông đó, hay cái gọi là ngôi nhà ấy, thêm dù chỉ một lần.
Trong phòng chờ VIP của sân bay, tôi uống một ly Americano đá.
Vị đắng trôi qua cổ họng, nhưng lại khiến đầu óc tôi chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.
Trước khi lên máy bay, tôi chụp lại bảng thông tin chuyến bay khổng lồ trong sân bay, đăng một dòng trạng thái chỉ mình tôi nhìn thấy trên Moments của WeChat.
“Tạm biệt, cuộc sống cũ.”
Sau đó, tôi nhấn tắt nguồn.
Tôi biết, một cơn bão dữ dội đang chờ nổ ra trên mảnh đất phía sau lưng mình.
Còn tôi, sẽ đứng ở bên kia địa cầu, lặng lẽ nhìn ngọn lửa thiêu rụi tất cả bằng ánh mắt lạnh lùng.
Lần này, tôi không còn là người vợ dịu dàng hiền lành Nhược Ninh nữa.
Tôi là đao phủ.
Trong lòng tôi không có buồn bã, chỉ có cảm giác rùng mình cùng sự mong chờ lạnh lẽo của một cuộc trả thù đang đến rất gần.
Đức, Frankfurt.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính lớn của phòng khách sạn, sáng đến chói mắt.
Không khí nơi đây không có áp lực hay tranh cãi, chỉ phảng phất mùi cỏ non và hương cà phê.
Tôi giống như một cái cây khô cằn được chuyển đến mảnh đất mới đầy dinh dưỡng, tham lam hít thở bầu không khí tự do.
Điện thoại của tôi đã tắt suốt bốn ngày.
Trong bốn ngày đó, tôi dồn toàn bộ tâm trí cho giai đoạn chuẩn bị dự án. Họp với đồng nghiệp người Đức, khảo sát hiện trường, chỉnh sửa phương án thiết kế.
Năng lực chuyên môn từng bị bào mòn bởi những chuyện vụn vặt trong hôn nhân nay lại bộc lộ rõ ràng, sắc bén và rực rỡ.
Cảm giác được công nhận và tôn trọng, thứ đã biến mất quá lâu, khiến tôi gần như quên đi nỗi nhục nhã mang tên tám tệ.
Ngày thứ tư, khi hoàng hôn buông xuống, tôi trở về khách sạn sau một ngày họp kéo dài.
Có thể bạn quan tâm
Tắm rửa xong, thay áo choàng tắm, tôi rót cho mình một ly vang đỏ.
Tôi nghĩ, đã đến lúc rồi.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, kết nối điện thoại với WiFi của khách sạn, rồi nhấn nút bật nguồn.
Ngay khoảnh khắc màn hình sáng lên, điện thoại như một quả bom phát nổ.
Âm báo tin nhắn, thông báo cuộc gọi nhỡ, thông báo WeChat nối tiếp nhau vang lên hỗn loạn, chói tai, điên cuồng suốt gần một phút.
Chiếc điện thoại nóng ran vì phải xử lý quá nhiều thông tin cùng lúc.
Trên màn hình là hàng loạt biểu tượng thông báo đỏ rực.
Bảy mươi chín cuộc gọi nhỡ, tất cả đều đến từ một cái tên duy nhất: “Chồng Thừa Phong”.
Một trăm hai mươi sáu tin nhắn WeChat, cũng đều là của anh ta.
Tôi mở WeChat, bắt đầu đọc từ tin nhắn đầu tiên.
Những dòng chữ này ghi lại trọn vẹn quá trình một gã đàn ông quen sống như trẻ sơ sinh, từ tự tin ngang ngược cho đến sụp đổ hoàn toàn.
Ngày thứ nhất, chín giờ tối.
“Vợ ơi, sao em tắt máy vậy? Anh gọi cũng không bắt.”
“Anh đang ăn với khách hàng, mau chuyển cho anh tiền tiếp khách hôm nay đi, anh ra ngoài quên mang thẻ.”
“Em đâu rồi? Anh đang đứng đợi đây! Khách nhìn anh kìa, ngượng muốn chết em biết không!”
Ngày thứ hai, mười giờ sáng.
“Nhược Ninh em có ý gì vậy??? Biến mất à?”
“Ngân hàng báo trừ tiền vay xe không thành công! Gì vậy? Thẻ của em bị sao rồi à?”
“Anh gọi vẫn tắt máy, nếu em không trả lời anh sẽ gọi đến công ty em đấy!”
“Thẻ anh không còn một xu, trưa không có gì ăn luôn!”
Ngày thứ ba, ba giờ chiều.
“Ban quản lý tòa nhà đến đòi phí dịch vụ! Không đóng là cắt nước với thẻ thang máy đấy!”
“Nhà mất nước rồi! Anh đã bảo em nạp trước rồi mà!”
“Em rốt cuộc đi đâu?! Em cầm tiền chạy rồi đúng không? Nhược Ninh anh cảnh cáo em, đừng giở trò với anh!”
Ngày thứ tư, bốn giờ sáng.
“Vợ ơi, anh sai rồi.”
“Anh thật sự sai rồi, mở máy đi được không?



