Kế Hoạch Tái Sinh - Chương 3
Trả lời anh một tin nhắn được không?”
“Anh không tìm thấy em, sắp phát điên rồi.”
“Nhà không có tiền nấu ăn, đặt đồ ăn cũng không được, anh hai ngày nay gần như không ăn gì cả, đau dạ dày quá.”
“Vợ ơi, anh xin em, mau về đi, nhà này không thể thiếu em được.”
Tôi lướt đến tin nhắn cuối cùng, cũng chính là câu tóm gọn mở đầu cho tất cả.
“Vợ ơi anh sai rồi, mau về đi, nhà không có tiền nấu ăn nữa rồi.”
Đọc xong một trăm hai mươi sáu tin nhắn ấy, trong lòng tôi không hề gợn sóng, thậm chí còn nảy sinh cảm giác buồn cười vì quá nực cười.
Một người đàn ông có thu nhập hằng năm 1,85 triệu tệ, một “tinh anh tài chính” bên ngoài xã hội hô mưa gọi gió, vậy mà rời khỏi tôi, đến bữa cơm cũng không tự lo nổi.
Anh ta không phải là chồng.
Anh ta chỉ là một đứa trẻ sơ sinh đã trưởng thành về mặt tuổi tác, nhưng hoàn toàn không có khả năng tự lập, sống bám vào tôi.
Còn cuộc hôn nhân giữa tôi và anh ta, từ đầu đến cuối chưa bao giờ là một gia đình, mà chỉ là một tổ chức từ thiện cá nhân do tôi tự tay dựng lên, chuyên cứu trợ cho riêng anh ta.
Tôi không trả lời bất kỳ lời hối lỗi nào chan đầy nước mắt của anh ta.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, tìm đến chiếc thẻ đồng sở hữu mà tôi gần như đã quên mất sự tồn tại của nó.
Từ thẻ lương cá nhân, tôi chuyển vào thẻ đó năm trăm tệ.
Ở phần ghi chú chuyển khoản, tôi gõ rất chậm, từng chữ từng chữ một.
“Trong sáu tháng tới, mỗi ngày mùng một tôi sẽ chuyển đúng hạn năm trăm tệ tiền sinh hoạt. Ông Thừa là người trưởng thành, hãy học cách quản lý chi tiêu.”
Chuyển khoản thành công.
Tôi chụp lại màn hình, nhưng không gửi cho anh ta.
Tấm ảnh ấy là bia mộ cho ba năm ngu ngốc của tôi, đã chính thức được chôn cất.
Sau đó, tôi mở WeChat, tìm ảnh đại diện của anh ta, nhấn vào và xóa liên hệ.
Cửa sổ bật lên dòng chữ hỏi tôi có muốn đưa liên hệ này vào danh sách đen không.
Tôi chọn xác nhận.
Danh bạ điện thoại, chặn số.
Cả thế giới, trong chớp mắt, trở nên yên tĩnh.
Năm trăm tệ, đối với một người quen tiêu xài phung phí, không phải là cứu trợ kịp thời, mà giống như đổ thêm dầu vào lửa.
Cơn phát điên của Thừa Phong đến nhanh hơn tôi tưởng.
Chưa đầy mười phút sau khi tôi chặn anh ta, một số điện thoại lạ từ trong nước gọi tới.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng gào thét điên cuồng của Thừa Phong, cố nén cơn giận nhưng vẫn lộ rõ sự mất kiểm soát.
“Nhược Ninh, em có ý gì đây, năm trăm tệ? Em đang bố thí cho ăn mày à?”
“Em muốn để anh chết đói đúng không? Anh nói cho em biết, đừng tưởng em trốn ra nước ngoài là anh không làm gì được em.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, điện thoại đã bị người khác giật lấy.
Có thể bạn quan tâm
Là mẹ chồng tôi, bà Vãn Cầm.
Giọng bà ta còn chua chát hơn Thừa Phong, đầy giận dữ, xúc phạm và cay độc.
“Nhược Ninh, đồ vong ân bội nghĩa. Con trai tôi vất vả kiếm tiền cả năm, từng đồng đều là để cô tiêu, cô còn chưa thấy đủ à?”
“Giờ có tí bản lĩnh rồi, dám chơi trò bỏ nhà đi hả?”
“Tôi nói cho cô biết, tiền của con trai tôi tức là tiền của tôi, không liên quan gì đến cô hết. Cô đừng hòng lấy được một xu.”
“Cô ăn, cô mặc, cô ở, cái nào không phải tiền con trai tôi bỏ ra. Giờ còn dám làm giá với nó, lập tức quay về hầu hạ nó, không thì cô chết với tôi.”
Tôi lặng lẽ nghe những lời mắng chửi cay nghiệt ấy, giống như đang nghe một đoạn tạp âm không liên quan gì đến bản thân.
Những lời này, suốt ba năm qua, tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần, dưới đủ mọi hình thức.
Trước kia tôi từng đau lòng, từng tủi thân, từng tranh cãi.
Giờ đây, trong tôi chỉ còn lại sự tê liệt và ghê tởm.
Đợi đến khi bà ta chửi mệt, thở hổn hển dừng lại, tôi mới chậm rãi lên tiếng.
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lạnh đến mức khiến bà ta không kịp phản ứng.
“Ồ, nói xong rồi à?”
“Vậy chúc bà và cục cưng của bà sống hạnh phúc.”
Nói xong, tôi lập tức cúp máy.
Sau đó, tôi chặn luôn số điện thoại đó.
Tôi biết tiếp theo sẽ là một loạt cuộc gọi dồn dập từ họ hàng nhà anh ta.
Tôi dứt khoát bật chế độ chặn toàn bộ số lạ.
Hoàn tất tất cả, tôi ngả lưng trên ghế sofa, nhìn ra khung cảnh đêm Frankfurt bên ngoài cửa sổ. Những chuyện từng khiến tôi đau đớn như dao cứa tim, giờ chỉ còn như một bộ phim trắng đen lặng lẽ chiếu trong đầu.
Một năm trước, ba tôi bị nhồi máu cơ tim cấp tính khi tập thể dục buổi sáng ở quê, phải cấp cứu đưa vào viện.
Bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch, cần phẫu thuật bắc cầu động mạch vành ngay lập tức. Chi phí ca mổ và quá trình hồi phục sau đó ít nhất phải tốn mười vạn tệ.
Khi ấy tôi hoàn toàn hoảng loạn, toàn bộ tiền mặt đều đang đầu tư vào một khoản tài chính ngắn hạn, chưa thể rút ra.
Tôi khóc gọi cho Thừa Phong, giọng run rẩy, gần như không nói thành tiếng.
“Thừa Phong, ba em phải phẫu thuật gấp, cần mười vạn tệ, anh có thể lấy tiền từ chỗ mẹ đưa em được không?”
Đầu dây bên kia, anh ta im lặng một lúc.
Sau đó, với giọng điệu quen thuộc, nhẹ nhàng nhưng đầy áp đặt, anh ta nói.
“Em đừng lo, chúng ta là người một nhà, chuyện của em cũng là chuyện của anh.”
“Nhưng tiền đều để mẹ anh đầu tư tài chính dài hạn rồi, em cũng biết mà, rút sớm sẽ bị thiệt hại lớn. Em xem còn cách nào khác không?”
Tôi như nắm lấy cọng rơm cuối cùng, cầu xin anh ta.
“Liên quan đến mạng người, mất chút lãi thì sao chứ.



