Kết Hôn Trước, Yêu Sau - Chương 10
Giờ thấy hai đứa sống với nhau hòa thuận như vậy, bọn bác yên tâm rồi.”
Bà còn lén nhét vào tay tôi một chiếc vòng, nói là vật truyền lại từ đời trước của nhà họ Thẩm.
Tôi xúc động đến mức nhất thời không biết nói gì, chỉ cảm thấy mình được yêu thương nhiều hơn cả tưởng tượng.
Tiễn hai bác rời đi, tôi đứng nhìn chiếc vòng trên tay thật lâu, trong lòng rối bời.
Sau lần đó, tấm ranh giới mỏng manh giữa tôi và Thẩm Cảnh Trình dường như hoàn toàn biến mất.
Tôi không còn né tránh anh nữa.
Còn anh thì trở nên chủ động hơn một cách rất tự nhiên.
Anh hỏi tôi muốn ăn gì cho bữa tối.
Khi tôi ngồi xem phim, anh lặng lẽ đặt trước mặt tôi một đĩa trái cây đã được gọt sẵn.
Cuối tuần, anh còn rủ tôi đi xem phim.
Mối quan hệ giữa chúng tôi, từng chút một, giống hệt một cặp đôi thật sự.
Có lần, hai đứa cùng đi siêu thị mua đồ.
Tôi nhón chân với lấy gói snack ở tầng cao nhất của kệ hàng, còn chưa chạm tới thì từ phía sau, anh đã vươn tay giúp tôi lấy xuống.
Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh mang theo ý cười rất nhạt.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi lại một lần nữa lỡ nhịp.
Trên đường về, anh đột nhiên hỏi:
“Trần Nhược, thỏa thuận giữa chúng ta… còn hiệu lực không?”
Tôi khựng lại, nhất thời không biết trả lời ra sao.
Anh nhìn tôi, rồi nói tiếp:
“Nếu em thấy ở bên tôi là một gánh nặng…”
“Không có.”
Tôi vội vàng cắt ngang.
Anh như thở ra một hơi nhẹ, khóe môi cong lên.
“Vậy thì… thử xem sao.”
“Thử cái gì?”
Tôi rõ ràng hiểu anh muốn nói gì, nhưng vẫn cố hỏi, tim đập dồn dập.
“Thử biến thỏa thuận thành thật sự.”
Trong xe, radio đang phát một bản tình ca dịu nhẹ.
Ánh đèn neon ngoài cửa sổ lướt qua từng nhịp.
Tôi nhìn nghiêng gương mặt nghiêm túc của anh, khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Chúng tôi chính thức ở bên nhau.
Từ vợ chồng trên giấy tờ, trở thành người yêu thật sự.
Chuyện này tôi không nói với ai, kể cả Hạ Linh.
Tôi vẫn muốn giữ kín.
Nhưng Thẩm Cảnh Trình dường như không nghĩ vậy.
Anh bắt đầu vô tình để lộ mối quan hệ của chúng tôi trong những khoảnh khắc rất đời thường.
Buổi sáng đi làm, anh mua cho tôi bữa sáng tôi thích, nói là tiện đường.
Trong lúc họp, ánh mắt anh đôi khi dừng lại nơi tôi ngồi.
Giờ ăn trưa ở căng tin, anh thản nhiên bưng khay cơm tới ngồi đối diện tôi.
Mỗi lần như vậy, đều khiến đồng nghiệp xung quanh xôn xao bàn tán.
Tôi hơi không quen, nhỏ giọng nhắc anh:
“Chúng ta… có thể giữ kín một chút không?”
Có thể bạn quan tâm
Anh nhìn tôi rất nghiêm túc:
“Trần Nhược, tôi không muốn em phải chịu ấm ức nữa. Tôi muốn quang minh chính đại đối tốt với em.”
Câu nói ấy khiến lòng tôi như được lấp đầy.
Từ đó, tôi không còn né tránh việc anh công khai nữa.
Mối quan hệ của chúng tôi dần trở thành điều mà ai cũng ngầm hiểu trong cơ quan.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi, từ thương hại chuyển thành ngưỡng mộ.
Không còn ai dám gây khó, cũng chẳng còn lời ra tiếng vào sau lưng.
Tôi trở thành người có chỗ dựa vững vàng nhất trong đơn vị.
Nhưng tôi chưa từng ỷ vào điều đó.
Vẫn làm công việc bình thường của một nhân viên phòng ban, vẫn giữ nhịp sống nhẹ nhàng, an phận.
Chỉ là trong lòng tôi,
đã có thêm một cảm giác bình yên chưa từng có.
Bởi vì tôi biết, dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ có một người luôn đứng phía sau bảo vệ tôi.
Nửa năm sau, ba mẹ của Thẩm Cảnh Trình lại từ Bắc Kinh tới thăm.
Họ vẫn hiền hòa, chừng mực, khiến người khác cảm thấy dễ gần.
Họ không hề thúc ép chuyện con cái, chỉ nắm tay tôi, dịu dàng nói:
“Con à, Cảnh Trình từ nhỏ đã ít nói, tính cách lạnh. Bọn bác vẫn luôn lo nó chẳng tìm được ai. Giờ thấy hai đứa sống với nhau ổn định như vậy, bọn bác an tâm rồi.”
Mẹ anh lại lén nhét vào tay tôi chiếc vòng gia truyền ấy.
Tôi xúc động đến mức không biết nói gì, chỉ cảm thấy tim mình mềm ra.
Tiễn hai bác xong, tôi nhìn chiếc vòng trên tay rất lâu, rồi quay sang hỏi Thẩm Cảnh Trình:
“Lúc trước, tại sao anh lại đồng ý kết hôn theo hợp đồng với em?”
Với điều kiện của anh, muốn tìm người thế nào cũng không khó.
Anh đang đọc sách, nghe tôi hỏi thì đặt sách xuống, nhìn tôi nghiêm túc:
“Vì lần đầu gặp em, em uống liền ba ly nước lọc, rồi nhìn anh nói:
‘Đồng chí, tôi thấy chúng ta rất hợp. Đều là những người bị xã hội ép cưới. Hợp tác vui vẻ.’”
Mặt tôi nóng bừng.
Lúc đó tôi chỉ vì quá căng thẳng trong buổi xem mắt mà thôi.
“Anh thấy em rất thật, cũng rất thú vị.”
Anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Nên ngay từ đầu, anh đã có ý đồ với em đúng không?”
Tôi nhướng mày trêu.
Anh bật cười, đưa tay kéo tôi vào lòng.
“Không phải có ý đồ.”
Anh khẽ nói bên tai tôi.
“Là ngay từ cái nhìn đầu tiên, đã động lòng.”
Lại thêm một năm trôi qua, nhờ thành tích nổi bật trong công việc, Thẩm Cảnh Trình được điều chuyển công tác, về làm việc tại Thành ủy.
Trước khi rời đi, cơ quan tổ chức một buổi tiệc chia tay cho anh.
Vẫn là nhà hàng quen thuộc ấy, vẫn những gương mặt thân quen ngày nào.
Phó phòng Lý lại cầm ly rượu, nở nụ cười nịnh nọt bước tới:
“Cục trưởng Thẩm, chúc anh thăng quan tiến chức.



