Kết Hôn Trước, Yêu Sau - Chương 11
Sau này nhớ chiếu cố anh em chúng tôi nhé.”
Thẩm Cảnh Trình chỉ khẽ gật đầu, không động đến rượu.
Đến lượt tôi nâng ly, trong tay chỉ là một ly nước trái cây.
“Lãnh đạo, chúc anh tiền đồ rộng mở.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta không thể né tránh.
Anh nhận lấy ly nước từ tay tôi, rồi cầm ly rượu trước mặt mình, giọng nói chậm rãi mà rõ ràng:
“Phải là anh kính em mới đúng.”
Anh nhìn thẳng vào tôi, từng chữ một nói:
“Cảm ơn em, vợ yêu.”
Hai chữ “vợ yêu” vừa dứt, cả phòng ăn như nổ tung.
Tất cả mọi người đều sững sờ, không tin nổi vào tai mình.
Mặt tôi đỏ bừng, chỉ muốn tìm một chỗ nào đó để trốn đi cho xong.
Còn anh thì hoàn toàn không chút ngại ngùng, cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi ngay trước mặt mọi người.
“Cảm ơn em vì đã cho anh một gia đình.”
Sau đó, Hạ Linh kể lại cho tôi nghe rằng, từ khi Thẩm Cảnh Trình rời đi, trong đơn vị lại xuất hiện thêm một “truyền thuyết” mới về tôi.
Có người nói tôi là kiểu cao nhân ẩn mình, ngày thường chẳng có gì nổi bật, nhưng một khi ra tay thì tóm gọn luôn “Đại Ma Vương” khó nhằn nhất cơ quan.
Lại có người đồn rằng Thẩm Cảnh Trình thực ra chẳng hề đáng sợ như vẻ ngoài, mà là “sợ vợ chính hiệu”.
Nghe nói có lần anh đi tiếp khách về muộn, hôm sau đến cơ quan với quầng thâm rõ rệt.
Có người hỏi, anh nghiêm túc trả lời:
“Tối qua ở nhà rửa thớt.”
Tất nhiên, những chuyện đó chỉ là lời đồn vui vẻ sau giờ làm.
Còn hiện tại, tôi đã từ chức công việc nhà nước ổn định, theo Thẩm Cảnh Trình chuyển đến một thành phố mới.
Tôi dùng số tiền anh đưa, mở một tiệm hoa nhỏ, sống đúng với điều mình yêu thích.
Mỗi ngày tan làm, anh đều ghé qua tiệm, mua một bó hoa tặng tôi, rồi chở tôi về nhà.
Dưới ánh hoàng hôn, hai chúng tôi tay trong tay, thong thả bước trên con đường quen thuộc.
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu ngày đó không bị mẹ ép đi xem mắt, không gặp được Thẩm Cảnh Trình, thì cuộc sống của tôi bây giờ sẽ ra sao.
Có lẽ tôi vẫn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, ngày ngày sống yên ổn, vừa an phận vừa than thở.
Nhưng tôi thật sự thấy mình may mắn.
May mắn vì trong buổi trưa bị dồn đến đường cùng ấy, tôi đã đưa ra một quyết định tưởng như bốc đồng, nhưng lại đúng đắn đến không ngờ.
Kết hôn trước, yêu sau.
Có thể bạn quan tâm
Chớp nhoáng cưới một người đàn ông lạnh lùng nơi công sở.
Nghe như một trò đùa.
Nhưng cuối cùng lại trở thành, hạnh phúc bình yên nhất đời tôi.
*****
Cuộc sống ở thành phố mới trôi qua chậm rãi hơn tôi từng tưởng.
Không còn nhịp điệu căng thẳng của cơ quan cũ, không còn những cuộc họp kéo dài đến tối muộn, cũng không còn những ánh mắt dò xét nơi công sở. Thành phố này nhỏ hơn, yên tĩnh hơn, nhưng lại có cảm giác rất dễ thở.
Tiệm hoa của tôi mở ở một góc phố không quá đông người. Mỗi buổi sáng, tôi tự tay mở cửa, tưới nước cho từng chậu hoa, sắp xếp lại những bó hoa tươi mới nhập về. Mùi hoa trộn lẫn với nắng sớm khiến lòng người dịu lại một cách kỳ lạ.
Ban đầu, tôi cũng từng lo lắng. Từ bỏ một công việc ổn định để bắt đầu lại từ con số không, liệu có phải quá liều lĩnh hay không. Nhưng Thẩm Cảnh Trình chưa từng nghi ngờ lựa chọn của tôi.
Anh chỉ nói một câu rất đơn giản:
“Em muốn sống thế nào, cứ sống như thế.”
Chỉ một câu ấy thôi, lại khiến tôi vững tâm hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.
Mỗi chiều tan làm, anh thường ghé qua tiệm hoa. Không cần lý do, cũng chẳng cần dịp đặc biệt. Anh chọn một bó hoa bất kỳ, có khi là hoa hồng, có khi là cúc, có khi chỉ là một bó hoa dại giản đơn, rồi đưa cho tôi.
“Cho bà chủ.”
Tôi thường bật cười, nhận lấy, trong lòng ấm áp đến mức không nói thành lời.
Buổi tối, hai đứa cùng về nhà, cùng nấu ăn. Có hôm tôi vụng về làm cháy nồi canh, anh không trách, chỉ lặng lẽ dọn dẹp rồi làm lại từ đầu. Có hôm anh bận họp muộn, tôi để sẵn cơm trong nồi, đợi anh về mới ăn.
Chúng tôi không phải lúc nào cũng nói chuyện ngọt ngào, cũng có lúc im lặng, có lúc bất đồng. Nhưng những cuộc cãi vã nhỏ ấy chưa từng kéo dài qua một đêm. Không ai bỏ đi, cũng không ai trốn tránh. Chỉ cần ngồi lại, nói rõ ràng, mọi khúc mắc đều có thể tháo gỡ.
Tôi dần nhận ra, thứ khiến tôi an tâm không phải là những lời thề non hẹn biển, mà là cảm giác có người ở bên, cùng tôi đối mặt với từng ngày bình thường nhất của cuộc sống.
Có lần, tôi hỏi anh:
“Nếu ngày đó em không đồng ý kết hôn theo hợp đồng, anh sẽ làm gì?”
Anh suy nghĩ một lúc rồi trả lời rất nghiêm túc:
“Có lẽ anh vẫn sẽ sống như trước. Làm việc, về nhà, lặp lại mỗi ngày.”
“Không thấy tiếc sao?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt bình thản nhưng rất sâu:
“Gặp được em, là may mắn. Không gặp được, cũng chỉ là số phận. Nhưng đã gặp rồi, anh sẽ không buông.”
Câu nói ấy khiến tôi lặng người.
Hóa ra, tình cảm của anh luôn như vậy. Không ồn ào, không phô trương, nhưng một khi đã chọn thì sẽ đi đến cùng.
Một năm sau, tiệm hoa của tôi dần có khách quen. Có người đến mua hoa chúc mừng, có người mua hoa xin lỗi, có người chỉ đơn giản là muốn mang về nhà một chút sắc màu.



