Kết Hôn Trước, Yêu Sau - Chương 2
Đâu có được may mắn như tôi, sinh ra đã thuận lợi.”
Nói xong, cô ta uốn người bỏ đi, dáng vẻ kiêu căng không thèm ngoái lại.
Tôi thở dài, cúi nhìn mu bàn tay vẫn còn đỏ ửng, trong lòng càng thêm bực bội. Nghĩ đến bản kiểm điểm một nghìn chữ, tôi chỉ thấy da đầu tê rần.
Đó chẳng khác nào lấy mạng tôi.
Tôi nấn ná trong văn phòng đến tận khi trời tối hẳn, cuối cùng cũng miễn cưỡng viết xong một bản kiểm điểm đủ một nghìn chữ.
Đứng trước cửa văn phòng Cục trưởng, tôi tự động viên bản thân hồi lâu, rồi mới cắn răng giơ tay gõ cửa.
“Vào đi.”
Vẫn là giọng nói lạnh nhạt quen thuộc ấy.
Tôi đẩy cửa bước vào, thấy Thẩm Cảnh Trình đang ngồi sau bàn làm việc, đeo kính gọng vàng, tập trung xử lý một chồng văn bản.
Dưới ánh đèn, gương mặt nghiêng của anh hiện lên rõ ràng. Vẻ nghiêm khắc ban ngày dường như dịu đi đôi chút, thay vào đó là khí chất trí thức trầm ổn, khiến người ta khó lòng dời mắt.
Thú thật, nếu bỏ qua thân phận “Diêm Vương sống” của anh, gương mặt này đúng là khiến người khác phải thừa nhận hai chữ cực phẩm.
“Lãnh đạo, đây là bản kiểm điểm của tôi.”
Tôi đặt tờ giấy lên bàn anh, đầu cúi thấp, tư thế chẳng khác gì học sinh tiểu học đứng nhận lỗi.
Anh không ngẩng lên, chỉ khẽ đáp một tiếng “Ừ”.
Tôi đứng ngây ra tại chỗ, đi cũng không xong mà ở lại thì càng lúng túng. Cảm giác ngượng ngập khiến tôi chỉ muốn đào một cái hố ngay dưới chân để trốn xuống.
Mãi đến gần một phút sau, anh mới đặt bút xuống, ngước mắt nhìn tôi. Ánh nhìn dừng lại trên mu bàn tay còn đỏ tấy của tôi.
“Còn đau không?”
Tôi sững người, hoàn toàn không ngờ anh sẽ hỏi câu đó.
“Hả. À… không, không đau nữa rồi.”
“Trong nhà có thuốc bôi bỏng.”
Anh nói, giọng vẫn bình thản, không nghe ra cảm xúc gì.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi bối rối. Đây… là quan tâm sao.
Tôi còn chưa kịp nghĩ thêm, anh đã đứng dậy, cầm lấy bản kiểm điểm của tôi.
“Viết cũng được, thái độ coi như chân thành.”
Anh lật qua mấy trang rồi tiện tay đặt sang một bên.
“Lần sau đừng tái phạm.”
Tôi như được ân xá, vội vàng gật đầu:
“Cảm ơn lãnh đạo. Tôi xin phép về trước.”
“Đợi đã.”
Anh lại gọi tôi dừng lại.
Tim tôi thót lên, trong đầu không khỏi nghĩ anh lại sắp nói thêm điều gì khó xử.
Chỉ thấy anh mở ngăn kéo, lấy ra một chùm chìa khóa xe đặt lên bàn.
“Em về trước đi, tôi còn phải họp.”
Tôi nhìn chùm chìa khóa quen thuộc đó. Chính là chiếc xe chúng tôi mua để đối phó với cha mẹ hai bên.
Ý anh là bảo tôi lái xe về sao.
“Lãnh đạo, như vậy… không hợp lý lắm đâu.”
Có thể bạn quan tâm
Ở đơn vị, chúng tôi là người xa lạ cơ mà.
Ánh mắt sau cặp kính mảnh của anh khẽ nheo lại, giọng hạ thấp vài phần:
“Có gì mà không hợp lý. Bảo cầm thì cầm.”
Ngữ khí ấy không cho phép tôi phản bác.
Tôi đành ngoan ngoãn cầm lấy chìa khóa, gần như là chạy trốn khỏi văn phòng của anh.
Trở về căn hộ hai phòng ngủ mà chúng tôi thuê để “ở chung hợp đồng”, lòng tôi rối như tơ vò.
Nói là nhà, nhưng thực chất chẳng khác gì một căn ký túc xá cho thuê. Mỗi người một phòng ngủ, không ai quấy rầy ai.
Phòng khách và bếp là không gian chung, nhưng hầu như chẳng mấy khi được sử dụng.
Tôi ngã người xuống sofa, nhìn căn phòng khách trống trải, lần đầu tiên cảm thấy nơi này lạnh lẽo đến vậy.
Điện thoại chợt rung lên. Là mẹ tôi gọi.
“A lô. Nhược Nhược à, con với Tiểu Thẩm sống thế nào rồi. Chuyển về ở chung chưa. Nó có bắt nạt con không?”
Tôi nhức đầu đến mức thái dương giật giật.
“Mẹ, ổn mà. Bọn con ổn lắm.”
“Ổn là được. Nhưng con phải tranh thủ đấy nhé. Tiểu Thẩm điều kiện tốt như vậy, ba mươi mốt tuổi đã là cán bộ cấp phòng, tiền đồ rộng mở. Con đừng có dại dột. Sớm cho mẹ bế cháu ngoại đi, nghe chưa.”
Tôi ậm ừ cho qua. Cúp máy xong, tôi chỉ thấy mệt mỏi hơn cả lúc viết bản kiểm điểm một nghìn chữ.
Ngay từ đầu, để bịt miệng cha mẹ hai bên, tôi và Thẩm Cảnh Trình đúng là vừa gặp đã hợp tác.
Anh là thanh niên quá tuổi chưa kết hôn, bị gia đình giục giã không ngừng.
Còn tôi là gái lớn chưa chồng, bị ép gả đến mức muốn phát điên.
Hai bên ngồi lại bàn bạc, đăng ký kết hôn, mỗi người đều có thể ứng phó với gia đình mình. Một phương án hoàn hảo.
Chỉ là tôi không ngờ, cuộc đời này lại giống như một biên kịch đặc biệt thích viết những kịch bản trớ trêu.
Tôi còn đang ngẩn người thì ổ khóa cửa vang lên một tiếng khe khẽ.
Thẩm Cảnh Trình về rồi.
Anh cởi áo vest treo lên giá cạnh cửa, để lộ chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu bên trong. Áp lực nghiêm nghị của vị sếp nơi công sở dường như tan đi, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng hơn, mang theo chút gì đó rất đời thường.
“Về rồi à.”
Tôi chủ động lên tiếng, chỉ để phá vỡ sự im lặng.
“Ừ.”
Anh đáp khẽ, thay giày xong liền đi thẳng về phía bếp.
Tôi còn tưởng anh chỉ vào lấy nước, ai ngờ anh mở tủ lạnh, lấy ra vài nguyên liệu tươi.
“Anh… định nấu ăn sao.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Vừa rửa rau, anh vừa nói như chuyện đương nhiên:
“Không lẽ cứ ăn đồ gọi ngoài mãi.”
Tôi đứng yên nhìn anh thuần thục rửa rau, sơ chế thực phẩm, bật bếp. Mọi động tác liền mạch, gọn gàng, không hề vụng về.
Người được cả đơn vị gọi là “Diêm Vương sống”, vậy mà…



