Kết Hôn Trước, Yêu Sau - Chương 9
Hai người họ chắc chắn có quan hệ gì đó.”
Những lời bàn tán ấy truyền vào tai tôi, khiến lòng rối như một cuộn chỉ.
Tan làm, tôi đứng chờ rất lâu trước cửa phòng làm việc của Thẩm Cảnh Trình.
Anh vừa họp xong bước ra, nhìn thấy tôi thì khựng lại một chút.
“Có chuyện gì.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi nhìn anh, nói bằng giọng chân thành.
“Nếu không có anh, hôm nay tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào.”
“Tôi chỉ xử lý theo đúng sự thật.”
Anh đáp, giọng vẫn điềm đạm.
“Còn bản sao lưu, là tối qua em gửi cho tôi qua email.”
Tôi sững người.
Tôi đúng là có thói quen lưu trữ tài liệu quan trọng vào email, cũng thường gửi kèm cho cả nhóm, trong đó có anh.
Nhưng tôi không ngờ anh sẽ chú ý đến, lại còn tải xuống lưu sẵn.
“Anh biết trước cô ta sẽ giở trò sao.”
Anh không trả lời trực diện, chỉ nói:
“Sau này tài liệu quan trọng, nhớ sao lưu nhiều nơi.”
Tôi nhìn anh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi tên.
Người đàn ông này, tâm tư kín đáo đến mức khiến người khác vừa nể vừa sợ.
Anh giống như luôn biết chính xác tôi sẽ gặp chuyện vào lúc nào, rồi lặng lẽ xuất hiện, đứng ra che chắn mà không cần một lời phô trương.
Sau sự việc ấy, tấm ranh giới mỏng manh giữa tôi và Thẩm Cảnh Trình dường như bị xé toạc.
Tôi không còn cố tình né tránh anh nữa.
Còn anh, cũng dần trở nên chủ động hơn.
Anh bắt đầu hỏi tôi muốn ăn gì cho bữa tối.
Khi tôi ngồi xem phim, anh lặng lẽ đặt trước mặt tôi một đĩa trái cây đã được gọt sẵn.
Cuối tuần, anh thậm chí còn rủ tôi đi xem phim.
Mối quan hệ giữa chúng tôi, từng chút một, trở nên giống một cặp đôi thật sự.
Có lần, hai đứa cùng đi siêu thị mua đồ.
Tôi nhón chân với lấy gói snack trên tầng cao nhất của kệ, thì anh từ phía sau vươn tay, nhẹ nhàng lấy xuống giúp tôi.
Tôi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh mang theo ý cười rất nhạt.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi lại lỡ một nhịp.
Trên đường về, anh đột nhiên lên tiếng:
“Trần Nhược, thỏa thuận giữa chúng ta còn hiệu lực không.”
Tôi khựng lại, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Anh nhìn tôi một lúc, rồi tiếp lời:
“Nếu em cảm thấy ở bên tôi là một gánh nặng…”
“Không có.”
Tôi vội vàng cắt ngang.
Anh như thở ra một hơi nhẹ, khóe môi khẽ cong lên.
Có thể bạn quan tâm
“Vậy thì, thử một lần xem sao.”
“Thử cái gì.”
Tôi biết rõ anh muốn nói điều gì, nhưng vẫn giả vờ hỏi, tim đập dồn dập.
“Thử biến thỏa thuận thành thật sự.”
Trong xe, radio đang phát một bản tình ca dịu nhẹ.
Ánh đèn ngoài cửa sổ lướt qua, kéo dài thành những vệt sáng mờ.
Tôi nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêm túc của anh, rồi khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Chúng tôi chính thức ở bên nhau.
Từ vợ chồng trên giấy tờ, trở thành người yêu thật sự.
Chuyện này tôi không nói với ai, kể cả Hạ Linh.
Tôi vẫn muốn giữ kín.
Nhưng Thẩm Cảnh Trình thì dường như không nghĩ vậy.
Anh bắt đầu “vô tình” để lộ mối quan hệ của chúng tôi trong vài khoảnh khắc rất đời thường.
Buổi sáng đi làm, anh mua cho tôi bữa sáng tôi thích, nói rằng tiện đường.
Trong lúc họp, ánh mắt anh thỉnh thoảng dừng lại nơi tôi ngồi.
Giờ ăn trưa ở căng tin, anh thản nhiên bưng khay cơm tới ngồi đối diện tôi.
Mỗi lần như thế, đều khiến xung quanh râm ran những ánh nhìn tò mò.
Tôi hơi không quen, liền nhỏ giọng nhắc anh:
“Chúng ta có thể giữ kín một chút không.”
Anh nhìn tôi, rất nghiêm túc:
“Trần Nhược, tôi không muốn em phải chịu ấm ức nữa. Tôi muốn quang minh chính đại đối tốt với em.”
Câu nói ấy khiến tim tôi như được lấp đầy.
Từ đó, tôi không còn né tránh việc anh công khai nữa.
Mối quan hệ của chúng tôi dần trở thành bí mật mà ai cũng ngầm hiểu trong cơ quan.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi, từ thương hại chuyển thành ngưỡng mộ.
Không còn ai cố tình gây khó, cũng chẳng ai dám nói xấu sau lưng.
Tôi trở thành người có chỗ dựa vững vàng nhất trong đơn vị.
Nhưng tôi chưa từng ỷ vào điều đó.
Vẫn làm công việc bình thường, vẫn giữ nhịp sống nhẹ nhàng, an phận.
Chỉ là trong lòng tôi,
đã có thêm một cảm giác bình yên chưa từng có.
Bởi vì tôi biết, dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ có một người, luôn đứng phía sau bảo vệ tôi, không rời không bỏ.
Nửa năm sau, ba mẹ của Thẩm Cảnh Trình từ Bắc Kinh tới thăm chúng tôi.
Hai bác đều là người lớn tuổi hiền hòa, xuất thân trí thức, nói năng chừng mực, toát lên vẻ điềm đạm khiến người khác dễ sinh thiện cảm.
Họ không giống mẹ tôi, không hề thúc giục chuyện con cái. Mẹ anh chỉ nắm tay tôi, giọng dịu dàng:
“Con à, Cảnh Trình từ nhỏ đã ít nói, tính cách lại lạnh. Bọn bác vẫn luôn lo nó sẽ chẳng tìm được ai.



