Khi Lời Thề Trở Thành Vết Sẹo - Chương 6
Tôi muốn gặp cô ấy.”
Luật sư Trần vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, nhưng giọng nói kiên quyết đến mức không thể lay chuyển: “chỉ huy Thừa, e rằng hiện tại ngài không còn thời gian để đi tìm cô Kiều nữa.”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài biệt thự đã vang lên tiếng còi xe cảnh sát rõ ràng, nghiêm nghị, mỗi lúc một gần.
Luật sư Trần bình thản bổ sung: “Bên cạnh việc khởi kiện ly hôn và yêu cầu phân chia tài sản, cô Kiều còn đệ đơn tố cáo hành vi cố ý gây thương tích của ngài cách đây một tuần, và từ chối mọi hình thức hòa giải. Các đồng chí bên ngoài hẳn là đến để mời ngài phối hợp điều tra.”
Nửa năm sau, cuộc sống của tôi ở nước ngoài dần đi vào ổn định.
Những vết thương trên cơ thể đã liền miệng từ lâu, để lại vô số dấu tích nông sâu khác nhau. Tôi không chọn can thiệp thẩm mỹ để xóa bỏ chúng, chỉ muốn giữ lại như một lời cảnh tỉnh.
Cái giá của sự mù quáng, và quyết tâm không bao giờ để bản thân bị tổn thương bởi cùng một người, cùng một sai lầm nữa.
Bác sĩ tâm lý nói tôi đang dùng nỗi đau để nhắc nhở chính mình, nhưng tôi thích nghĩ rằng đó là cách tôi hòa giải với quá khứ.
Sẹo vẫn ở đó.
Tôi không còn cố gắng che giấu, mà học cách sống chung.
Cũng giống như cách tôi học cách chấp nhận cuộc hôn nhân đã thất bại ấy.
Trong khoảng thời gian đó, tôi gặp Trạch Minh.
Anh là thành viên lực lượng gìn giữ hòa bình. Một nhiệm vụ cứu trợ tưởng như tình cờ lại khiến chúng tôi quen biết, rồi dần hiểu nhau.
Anh dịu dàng, tôn trọng. Anh biết một phần quá khứ của tôi, nhưng chưa từng gặng hỏi.
Chỉ bằng sự đồng hành vừa đủ và nhiệt thành đúng mức, anh từng chút một sưởi ấm lớp băng trong tim tôi.
Chúng tôi đến với nhau một cách tự nhiên.
Hôm đó, Trạch Minh đến đón tôi tan làm.
Chúng tôi sóng vai bước trên con phố ngập ánh hoàng hôn, vừa đi vừa bàn xem tối nay sẽ đi xem phim hay về nhà nấu ăn.
Tôi mỉm cười, nghiêng đầu lắng nghe anh nói.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một bóng hình quen thuộc đến tận xương tủy đã khiến sống lưng tôi cứng đờ, xuất hiện ngay trong tầm mắt, không hề báo trước.
Thừa Duy Hành.
Anh ta gầy đi rất nhiều, hốc mắt lõm sâu, râu ria lởm chởm. Vẻ oai phong ngày nào bị thay thế bằng sự sa sút và cố chấp.
Anh đứng đó, cách tôi không xa, ánh mắt khóa chặt lấy tôi. Trong đôi mắt ấy cuộn trào kinh hoàng, đau đớn, và một sự hối hận gần như điên dại.
“Thanh Thanh…” Anh ta cất tiếng, giọng khàn đặc như giấy ráp cọ vào da thịt.
Nụ cười trên môi tôi lập tức biến mất. Tôi vô thức siết chặt tay Trạch Minh.
Trạch Minh cảm nhận được sự thay đổi của tôi, khẽ nghiêng người một bước, đứng chắn phía trước tôi bằng tư thế bảo vệ, bình tĩnh đối mặt với Thừa Duy Hành.
“Vãn Thanh.”
Có thể bạn quan tâm
Thừa Duy Hành phớt lờ Trạch Minh, ánh mắt dán chặt vào tôi: “Anh đã tìm em rất lâu. Xin lỗi, anh biết mình sai rồi, thật sự biết sai rồi. Chúng ta…”
“chỉ huy Thừa.” Tôi ngắt lời anh ta, giọng bình thản không gợn sóng. “Giữa chúng ta đã không còn gì để nói nữa. Lời xin lỗi của anh, tôi đã nhận được. Nhưng tôi không chấp nhận. Xin anh từ nay đừng xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa.”
Nói xong, tôi kéo tay Trạch Minh: “Chúng ta đi thôi.”
Thừa Duy Hành đứng chết trân tại chỗ, trơ mắt nhìn tôi và Trạch Minh tay trong tay rời đi.
Trong đôi mắt anh ta, ánh sáng cuối cùng cũng hoàn toàn vụt tắt.
Kể từ ngày đó, Thừa Duy Hành như một cái bóng, bắt đầu lảng vảng gần nơi tôi sống.
Anh ta không dám đến gần, chỉ đứng từ xa mà nhìn.
Cho đến một đêm nọ, tôi và Trạch Minh vừa về tới chân chung cư, Trạch Minh cúi đầu hôn tôi, dịu dàng và trân trọng.
Tôi nhắm mắt, đáp lại nụ hôn ấy, cố gắng dùng sự ấm áp mới để phủ mờ vết thương cũ.
Chúng tôi ôm nhau bước vào tòa nhà.
Không ai nhận ra, Thừa Duy Hành đang đứng trong một góc tối không xa, lặng lẽ chứng kiến tất cả.
Anh ta nhìn ánh đèn ấm áp nơi cửa sổ bật sáng, tưởng tượng những khoảnh khắc thân mật bên trong, tưởng tượng sự dịu dàng từng thuộc về mình, giờ đã là của người khác.
Đêm hôm đó, anh ta cứ đứng mãi dưới khu chung cư của tôi.
Giống hệt như nửa năm trước, cái đêm đông lạnh buốt ấy, tôi đã đứng bên ngoài nghe anh và người khác đắm say.
Gió lạnh mùa đông thấu xương cũng không thể thổi tan nỗi tuyệt vọng trong lòng anh ta.
Càng không xóa được sự dày vò khi tận mắt chứng kiến tất cả.
Lần đầu tiên, anh ta thực sự cảm nhận được nỗi đau của tôi ngày đó, cảm giác như trái tim bị xé ra từng mảnh rồi bị ném xuống băng tuyết để giẫm lên không thương tiếc.
Sáng hôm sau, tôi mở cửa chuẩn bị đi làm.
Tôi phát hiện anh ta vẫn đứng ở đó.
Cả người phủ đầy sương giá, mắt đỏ hoe, môi tím tái vì lạnh.
Vừa thấy tôi, anh ta lảo đảo bước tới, nước mắt rơi trước khi kịp nói lời nào: “Thanh Thanh… Anh sai rồi, anh thực sự biết mình sai rồi. Hôm qua anh đã đứng đây cả đêm. Anh cuối cùng cũng hiểu em đã đau đến mức nào rồi. Xin lỗi em, Thanh Thanh. Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn gương mặt anh ta, chật vật, hối hận, như quỳ gối trước đống tro tàn.
Trong lòng tôi chỉ còn lại một mảnh tê dại.
“Thừa Duy Hành, lời xin lỗi của anh đến quá muộn rồi. Nỗi đau của tôi không thể bị xóa bỏ chỉ bằng việc anh đứng một đêm ngoài trời.



