Khi Lời Thề Trở Thành Vết Sẹo - Chương 8
Thừa Duy Hành cả đời này chỉ yêu Kiều Vãn Thanh.
Nước mắt bất chợt trào ra, làm mờ đi mọi thứ trước mắt.
Vì bản thân đã từng yêu không hối tiếc.
Vì một quãng tuổi trẻ đã đặt nhầm chỗ.
Và vì người đàn ông ấy, cuối cùng đã tự hủy hoại chính mình trong cố chấp và điên cuồng.
Nhưng hơn hết, đó là sự buông bỏ.
Tôi nhẹ nhàng đặt lại bức thư cùng tấm ảnh vào trong hộp, rồi khép nắp lại.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rơi xuống rất đẹp.
Trạch Minh đang chăm sóc những luống hoa mới trồng ngoài sân, quay đầu lại, mỉm cười ấm áp với tôi.
Tôi lau nước mắt, cũng mỉm cười đáp lại.
Quá khứ đã được đặt yên.
Còn cuộc đời mới, đã sớm bắt đầu từ dưới chân tôi.
*****
Buổi sáng hôm đó, tôi thức dậy rất sớm.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa mỏng, rơi xuống sàn nhà thành từng vệt nhạt, yên tĩnh và ấm áp. Trong căn phòng này, không còn mùi thuốc sát trùng, không còn tiếng tim đập dồn dập trong hoảng loạn, cũng không còn những cơn ác mộng khiến tôi giật mình giữa đêm.
Tôi ngồi dậy, chậm rãi hít một hơi thật sâu.
Cơ thể vẫn còn những vết sẹo, có cái đã mờ, có cái vẫn hằn rõ. Nhưng chúng không còn khiến tôi hoảng sợ. Chúng chỉ lặng lẽ ở đó, như những dấu mốc của một đoạn đường đã đi qua.
Trạch Minh đứng ngoài ban công, đang tưới những chậu hoa mới trồng. Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, không hỏi han, không dò xét, chỉ mỉm cười như đã quen với nhịp sống chung này từ rất lâu.
Tôi bước tới bên anh, dựa nhẹ vào vai anh.
“Đêm qua ngủ có ngon không?” Anh hỏi.
“Ngon,” tôi đáp. “Lâu lắm rồi mới không mơ.”
Trạch Minh không nói gì thêm, chỉ đặt vòi nước xuống, nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh ấm, vững vàng, không mang theo sự chiếm hữu hay kiểm soát, chỉ đơn thuần là một sự hiện diện khiến người khác an tâm.
Có những tình yêu không cần phải chứng minh bằng lời thề, càng không cần dùng đau khổ để níu giữ. Nó tồn tại bằng sự tôn trọng và lắng nghe.
Tôi từng không hiểu điều đó.
Ngày ấy, tôi cho rằng yêu là nhẫn nhịn, là chờ đợi, là tự bào mòn bản thân để giữ lấy một người. Tôi tin rằng chỉ cần đủ cố chấp, đủ đau, thì sẽ đổi được một kết cục viên mãn.
Nhưng hóa ra, thứ tôi đổi lấy chỉ là sự trống rỗng.
Thừa Duy Hành đã trở thành một đoạn quá khứ không thể quay lại. Cái chết của anh ta từng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm, không phải vì còn yêu, mà vì tôi phải đối diện với một sự thật tàn nhẫn.
Rằng có những người, một khi đã lạc lối, thì cho dù quay đầu cũng không còn đường để về.
Có thể bạn quan tâm
Tôi không hận anh ta.
Hận thù cần rất nhiều sức lực, mà tôi thì không muốn dành thêm bất cứ năng lượng nào cho những điều đã kết thúc. Tôi cũng không thương xót. Bởi thương xót đôi khi chỉ là một hình thức khác của ràng buộc.
Tôi chỉ thừa nhận rằng, giữa chúng tôi, đã từng có yêu, có tuổi trẻ, có những lời hứa non nớt dưới bầu trời đầy sao. Và thế là đủ.
Những gì tiếp theo, không còn thuộc về tôi.
Một thời gian sau, tôi quay lại công việc với tâm thế hoàn toàn khác. Không còn cố chứng minh bản thân, không còn ép mình phải mạnh mẽ. Tôi cho phép mình mệt mỏi khi cần, cho phép mình yếu đuối, và cũng cho phép mình hạnh phúc mà không cảm thấy tội lỗi.
Có lần, tôi vô tình nhìn thấy lại hình ảnh của chính mình trong gương, bỗng nhận ra ánh mắt ấy đã không còn né tránh. Tôi có thể nhìn thẳng vào quá khứ, nhìn thẳng vào những vết sẹo, mà không thấy đau.
Tôi đã thực sự đi qua rồi.
Trạch Minh chưa từng hỏi tôi có còn nhớ Thừa Duy Hành hay không. Anh hiểu rằng, ký ức là thứ không cần phải xóa bỏ. Quan trọng là nó không còn chi phối hiện tại.
Có một buổi tối, chúng tôi ngồi bên hiên nhà, gió thổi nhè nhẹ. Anh bỗng nói:
“Nếu có một ngày em muốn kể hết, anh sẽ nghe.”
Tôi lắc đầu, mỉm cười: “Có những chuyện, giữ trong lòng sẽ tốt hơn. Không phải vì sợ, mà vì nó đã không còn cần thiết nữa.”
Anh gật đầu, không ép.
Chính sự không ép buộc ấy, đã khiến tôi an tâm hơn bất kỳ lời hứa nào.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghĩ về cô gái mười tám tuổi năm xưa. Cô ấy tin vào tình yêu đến ngây thơ, tin rằng chỉ cần yêu hết mình thì sẽ không hối tiếc. Cô ấy không sai, chỉ là chưa đủ hiểu cuộc đời.
Nếu có thể nói với cô ấy một câu, tôi sẽ nói rằng:
Yêu không phải là đặt cả sinh mệnh mình vào tay người khác. Yêu là khi ở bên nhau, cả hai đều không đánh mất chính mình.
Những bức thư cũ, tấm ảnh cũ, tôi đã cất kỹ trong một chiếc hộp. Không phải để hoài niệm, mà để nhắc nhở. Rằng tôi đã từng đi qua một quãng đường như thế, và tôi đã sống sót.
Buổi chiều hôm đó, Trạch Minh nắm tay tôi, hỏi tôi có muốn cùng anh trồng thêm hoa không. Tôi gật đầu.
Chúng tôi cúi xuống đất, tay lấm bùn, nói chuyện về những điều rất nhỏ nhặt. Về việc cuối tuần sẽ nấu món gì, về chuyến đi ngắn sắp tới, về cuộc sống bình thường nhưng chân thật.
Ánh nắng chiếu lên lưng chúng tôi, ấm áp và yên ổn.
Tôi chợt nhận ra, hạnh phúc hóa ra không cần phải rực rỡ. Nó chỉ cần không còn khiến người ta đau.
Quá khứ đã nằm yên ở phía sau, như một cuốn sách đã khép lại. Tôi không cần quên, cũng không cần lật lại. Chỉ cần tiếp tục bước đi.
Con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Nhưng lần này, tôi đi bằng đôi chân của chính mình, với trái tim đã lành lặn, và với một người ở bên cạnh, không kéo tôi về phía trước, cũng không giữ tôi ở lại, chỉ lặng lẽ bước cùng.
Và thế là đủ.



