Không Dễ Kiểm Soát - Chương 9
Không có pháo hoa, không có ai đứng đợi sẵn ở cổng với vòng tay mở rộng. Thế giới đón tôi bằng nhịp sống cũ kỹ và thờ ơ, nhưng lần này, tôi bước vào đó với một tư thế khác.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại ô thành phố, đủ để đặt một chiếc giường đơn, một cái bàn gỗ cũ và một khung cửa sổ hướng về phía con đường đông người qua lại. Mỗi sáng, ánh nắng lọt qua tấm rèm mỏng, rơi lên sàn nhà loang lổ. Tôi thức dậy rất sớm, pha cho mình một cốc nước ấm, đứng yên một lúc lâu nhìn dòng người bắt đầu ngày mới. Không ai biết tôi là ai. Cũng không ai quan tâm tôi từng là vợ của ai, từng sống trong biệt thự hay từng đứng giữa tâm bão dư luận. Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, như bao người khác.
Tôi bắt đầu làm việc tại một cửa hàng nhỏ bán đồ tạp hóa. Công việc đơn giản, lặp đi lặp lại, nhưng mang lại cho tôi một cảm giác chắc chắn. Mỗi lần thu tiền, mỗi lần sắp xếp lại kệ hàng, tôi đều cảm nhận rất rõ sự tồn tại của bản thân. Không phải với tư cách một con cờ, cũng không phải một vật sở hữu. Chỉ là Vãn Nhiên, một người đang sống.
Có những đêm, tôi vẫn mơ thấy quá khứ. Mơ thấy tiếng tát chát chúa giữa buổi tiệc, mơ thấy ánh mắt khinh miệt, mơ thấy mùi diếp cá trộn lẫn dầu ớt và nước mắt. Tôi tỉnh dậy giữa đêm, tim đập nhanh, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Nhưng khác với trước kia, tôi không còn hoảng loạn. Tôi ngồi dậy, hít thở thật sâu, để mặc ký ức trôi qua rồi tan đi. Tôi hiểu rằng, vết thương không biến mất chỉ vì thời gian trôi. Nhưng nó không còn là thứ kiểm soát tôi nữa.
Thỉnh thoảng, tôi nghe được tin tức rời rạc về những người cũ. Nhà họ Hà đã hoàn toàn tan rã. Tên tuổi từng một thời lẫy lừng chỉ còn xuất hiện trong những bản tin ngắn ngủi, như một ví dụ cảnh tỉnh. Nhược Tuyết sau khi ra tù thì biến mất, không ai biết cô ta đi đâu. Có lẽ cô ta đã đổi tên, đổi thành phố, đổi cả quá khứ của mình. Tôi không còn tò mò. Với tôi, họ đã là những cái bóng ở phía sau.
Có một lần, tôi gặp lại bác sĩ từng theo dõi hồ sơ điều trị của tôi. Ông nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ gật đầu. Ông nói rằng tôi tiến bộ hơn ông tưởng. Tôi mỉm cười, không giải thích. Tiến bộ hay không, tôi không còn cần ai xác nhận. Tôi chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, tôi đều đang bước về phía trước, dù chậm rãi.
Tôi bắt đầu học nấu ăn. Những món đơn giản, rẻ tiền, nhưng đầy mùi vị. Tôi thích nhất là những món có mùi đất, mùi rau cỏ. Mỗi lần cắt diếp cá, mùi hăng hắc quen thuộc lại bốc lên, nhưng lần này, không còn ai cau mày chê bai. Tôi ăn trong im lặng, cảm nhận vị đắng, vị cay, rồi để lại dư vị rất lâu nơi đầu lưỡi. Đó là hương vị của tự do.
Một buổi chiều muộn, khi thành phố vừa lên đèn, tôi ngồi trên bậc thềm trước cửa phòng trọ, nhìn dòng xe cộ nối dài như một dải sáng bất tận. Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi tự hỏi nếu năm đó tôi không đi ngang con hẻm ấy, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang hướng nào. Nhưng ý nghĩ đó chỉ tồn tại trong chớp mắt. Tôi không còn muốn hỏi những câu hỏi không có câu trả lời. Tôi đã sống qua tất cả những gì cần sống. Thế là đủ.
Tôi hiểu rằng trong người mình vẫn mang những thứ không bình thường. Những cơn hưng phấn bất chợt, những khoảng lặng kéo dài, những lúc cảm xúc dao động mạnh hơn người khác. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng tôi học cách nhận diện, học cách dừng lại, học cách không để bản năng dẫn lối. Tôi không còn sợ hãi chính mình. Tôi coi đó là một phần của con người tôi, không tốt không xấu, chỉ là tồn tại.
Có thể bạn quan tâm
Có lần, một cô bé làm cùng cửa hàng hỏi tôi rằng sống một mình có cô đơn không. Tôi nghĩ rất lâu, rồi trả lời rằng có chứ, nhưng không đáng sợ. Cô đơn cho tôi thời gian lắng nghe bản thân, thứ mà trước đây tôi chưa từng có. Tôi không cần ai cứu rỗi. Tôi cũng không cần trở thành bạch nguyệt quang của bất kỳ ai.
Cuộc đời phía trước không hứa hẹn điều gì lớn lao. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống lặng lẽ, làm những công việc nhỏ bé, đi qua những con phố xa lạ, ăn những món ăn giản dị. Nhưng tôi biết rõ một điều, lần này, tôi đang sống bằng chính đôi chân của mình. Không bị kéo đi, không bị đẩy lùi.
Khi đêm xuống, tôi tắt đèn, nằm yên trên giường, nghe tiếng thành phố dần chìm vào yên lặng. Trong bóng tối, tôi khẽ nhắm mắt lại. Không phải để trốn tránh, mà để nghỉ ngơi. Ngày mai, tôi sẽ lại thức dậy, lại bước ra ngoài, lại hòa vào thế giới rộng lớn và hỗn loạn này.
Tôi không cần phải chứng minh điều gì nữa.
Tôi đã sống sót.
Và từ nay về sau, tôi sẽ tiếp tục sống, một cách bình thường, tự do và tỉnh táo.



