Kiếp Này Trở Thành Người Dưng - Chương 1
Mười năm trước, Hứa Liên bị chính gia đình nuôi và người cô yêu nhất đẩy vào địa ngục, mang danh kẻ điên, bị chôn vùi trong sự phản bội và ruồng bỏ.
Mười năm sau, cô sống lặng lẽ ở một thị trấn miền Nam, mở một tiệm bánh nhỏ, ngày ngày nướng bánh, nuôi sống bản thân và che chở cho cô gái từng cứu mình khỏi cái chết.
Một lần tái ngộ, quá khứ tưởng đã chôn sâu lại bị lật mở.
Người cũ quyền cao chức trọng.
Lời xin lỗi muộn màng.
Những ánh mắt hối hận.
Và cả những toan tính chưa từng thay đổi.
Nhưng lần này, Hứa Liên không còn là cô gái đứng giữa tuyết trắng, cầu xin một cái nhìn thương hại.
Cô không khóc, không gào thét, cũng không đòi lại công bằng.
Cô chỉ bình thản nói lời từ chối.
Không phải tha thứ.
Chỉ là buông bỏ.
Một câu chuyện về tình yêu bị phản bội, về gia đình lựa chọn sai lầm, về một người phụ nữ tự tay ghép lại chính mình từ đổ nát.
Không có đoàn tụ ngọt ngào.
Không có cứu rỗi muộn màng.
Chỉ có một đoạn đời khép lại trong tĩnh lặng, và một cuộc sống mới bắt đầu bằng sự tự do.
*****
Mười năm sau ngày ly hôn, tôi vô tình chạm mặt chồng cũ cùng người anh kế của anh ta tại một thị trấn nhỏ phương Nam.
Thời gian đổi thay quá nhanh. Một người nay đã là Thiếu tướng danh tiếng của Quân khu, người còn lại giữ chức Chỉ huy trưởng, quyền lực trong tay. Còn tôi chỉ lặng lẽ mở một tiệm bánh ngọt bé xíu ven đường, ngày ngày sống qua những mẻ bột và mùi lò nướng.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cả ba cùng đứng sững, như bị ai đó nhấn nút dừng lại.
Mặc Đình Khải khẽ nghiêng người, che đi tờ phiếu khám thai phía sau lưng. Hứa Quân cũng lặng lẽ nhét món trang sức vừa mua cho em gái vào túi áo, động tác kín đáo đến mức gần như không ai nhận ra.
Tôi hạ mi mắt, chuyên tâm gói bánh, đầu ngón tay quen thuộc với từng nếp giấy. Khi đẩy chiếc hộp sang, tôi giữ nguyên nụ cười lịch sự của người bán hàng.
“Hai vị tiên sinh, xin nhận.”
Cách xưng hô xa lạ khiến cả hai người cùng khựng lại trong giây lát.
Ra đến cửa, Mặc Đình Khải chợt dừng bước, quay đầu nhìn tôi, giọng nói khàn đi rõ rệt.
“Em từng nói sẽ không bao giờ làm bánh ngọt nữa.”
Tôi khẽ cong môi, nụ cười nhạt đến mức không để lại dấu vết.
“Chỉ là lời bốc đồng của tuổi trẻ thôi.”
Cũng giống như những con người, những câu chuyện từng tưởng sẽ khắc sâu vào xương tủy, cuối cùng vẫn bị năm tháng mài mòn, nhạt dần theo thời gian.
Tiếng cười đùa của lũ trẻ ngoài phố vọng vào qua lớp kính mờ, nhưng không đủ để phá vỡ bầu không khí đặc quánh trong tiệm.
Hai người đàn ông năm xưa từng đứng cùng một chiến tuyến, bắt tay nhau đuổi tôi khỏi quân khu đại viện, giờ vẫn đứng trước quầy thu ngân, không ai chịu rời đi trước.
Mặc Đình Khải xách hộp bánh ngàn lớp vừa ra lò, yết hầu khẽ chuyển động.
“Ngọc Ngọc phản ứng thai kỳ khá nặng, nên chúng tôi đưa con bé xuống phía Nam ở tạm một thời gian.”
Anh dừng lại, rồi nói tiếp.
“Và cả mẹ em… cũng đi cùng.”
“Em có muốn gặp không?”
Tôi vừa lau túi bắt kem vừa lắc đầu.
“Không cần đâu. Phiền anh gửi lời hỏi thăm giúp tôi đến Phu nhân Hứa.”
Ngừng một chút, tôi bổ sung thêm, giọng bình thản.
“Không nhắc đến cũng được, tránh gây hiểu lầm.”
Có thể bạn quan tâm
Bàn tay Hứa Quân đặt trên quầy bất chợt siết chặt, giọng anh trầm xuống.
“Tiểu Liên, thật ra mấy năm nay chúng tôi…”
“Chị!”
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra. Một cô gái nhuộm tóc hồng tung tăng bước vào, ôm chặt lấy cánh tay tôi, lắc lư không ngừng.
“Đói ch em rồi.”
Trên môi tôi cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười thật sự. Tôi khẽ chạm lên chóp mũi cô bé.
“Trong tủ lạnh còn chiếc bánh nhung đỏ em thích nhất.”
“Không chịu đâu,” Ngọc Nhi làm nũng, “chị ăn cùng em đi.”
Tôi bất lực liếc về phía hai người đàn ông vẫn đứng đó, nụ cười trên môi dần nhạt đi.
“Hai vị tiên sinh, bánh đã gói xong rồi.”
Ánh mắt Mặc Đình Khải thoáng chốc ngẩn ra khi nghe thấy hai chữ nhung đỏ.
Hứa Quân thì sững sờ nhìn dáng vẻ hoạt bát của Ngọc Nhi, những lời chưa kịp nói đành nuốt ngược trở vào.
Tôi dắt Ngọc Nhi vào trong bếp, cánh cửa tự động chậm rãi khép lại, ngăn cách hoàn toàn ánh nhìn từ bên ngoài.
Khi tôi quay ra, cửa tiệm đã không còn bóng người.
Ngọc Nhi vừa cắn dĩa bánh vừa lẩm bẩm.
“Chị ơi, hai anh quân nhân lúc nãy chị quen hả. Ánh mắt họ nhìn chị lạ lắm.”
“Em thấy cả đoàn xe đậu ngoài kia, biển số quân khu, còn có lính cần vụ đi theo nữa.”
“Nghe nói một người là Thiếu tướng, một người là sĩ quan cấp cao của Bộ chỉ huy.”
Tôi cúi đầu sắp xếp hóa đơn, giọng đều đều.
“Chỉ là khách thôi.”
Nếu thật sự quen biết những người như vậy, tôi khẽ chọc vào trán cô bé, còn cần mỗi sáng dậy sớm nướng bánh cho em ăn sao.
Ngọc Nhi cười khúc khích, ghé sát tai tôi thì thầm.
“Nghe nói phu nhân của vị Thiếu tướng kia chính là em gái của vị sĩ quan cấp cao. Lần này đặc biệt đến chỗ mình dưỡng thai đó. Được cưng chiều như vậy, đúng là hạnh phúc thật.”
Tôi bình tĩnh đáp một tiếng ừm, rồi ném chiếc túi bắt kem đã cũ vào thùng rác.
Họ cưng chiều Hứa Ngọc đến mức nào, tôi làm sao lại không rõ.
Dù sao thì mười năm trước, một người đã đưa tôi vào bệnh viện tâm thần ngay trong đêm tân hôn, biến tôi thành kẻ điên bị thiên hạ dè bỉu.
Một người khác công bố tin tôi đã ch ra bên ngoài, đích thân đuổi tôi khỏi quân khu đại viện.
Hai người phối hợp hoàn hảo, không chừa một kẽ hở, nghiền nát tôi đến chẳng còn hình dạng, đẩy tôi rơi thẳng xuống địa ngục vô gián.
“Cái gì đây ạ?”
Ngọc Nhi cúi xuống nhặt một chiếc vòng tay bện ở cạnh quầy.
Sợi dây màu xanh quân đội, vương lại vết mzáu đã khô, phía trên treo một vỏ đạn bạc nhỏ xíu.
Tôi ngước mắt lên, lập tức nhận ra đó chính là chiếc khóa bình an năm xưa tôi từng tặng cho Mặc Đình Khải.
Khi ấy, anh vẫn chưa phải là Thiếu tướng với quân hàm sáng loáng trên vai, chưa đứng ở vị trí khiến người khác phải ngước nhìn.
Anh chỉ là một thiếu niên bị liên lụy bởi vụ án tham ô của cha, bị gạt sang một bên, mặc cho tự sinh tự diệt bên ngoài quân khu đại viện.
Tôi gặp anh dưới ánh đèn đường leo lét trong đêm đông.
Thiếu niên toàn thân đầy thương tích co ro giữa tuyết trắng, khi tôi đi ngang qua thì đột nhiên vươn tay, nắm chặt lấy ống quần tôi như nắm lấy sợi dây cứu mạng cuối cùng.
Tôi bất chấp sự phản đối của mẹ và anh trai, đưa anh về nhà, gom góp tiền tiêu vặt mời bác sĩ đến khám.



